Khương Mộ hỏi: “Anh cũng vừa luyện tập xong à?”.
Trần Vũ Sinh: “Ừ”.
Khương Mộ: “Tôi cũng vậy, sao không thấy anh đâu?”.
Trần Vũ Sinh: “Cô ở phòng C03, tôi ở B07, đương nhiên là không thấy rồi”.
Khương Mộ không ngờ anh lại biết cô ở phòng tập nào, nhưng cái giọng điệu đáng ghét này của anh thật sự làm người ta khó chịu.
Khương Mộ lười biếng “Ừ” một tiếng, lấy điện thoại ra định chơi vài ván game giải trí g.i.ế.c thời gian. Nói chuyện với Trần Vũ Sinh thì thôi đi, hôm nay không có hứng, nói chuyện với anh ta dễ bị tức c.h.ế.t lắm.
Trần Vũ Sinh thấy cô chơi game, bỗng nhiên lên tiếng: “Hôm nay cô nhảy khác mọi khi”.
Khương Mộ dừng tay, nghi hoặc nhìn anh: “Khác thế nào? Tốt hơn hay tệ đi?”.
Trần Vũ Sinh nói: “Không biết, nhưng lúc cô nhảy đoạn đầu tiên, mũi chân quá lỏng, chân sau không kiểm soát được, hơn nữa đoạn sau động tác eo của cô luôn phải bước lên một bước để giữ thăng bằng, phần thân trên cũng thiếu đi sự tinh tế”.
Khương Mộ không nhịn được mà bật cười, bị anh nhận xét một tràng như vậy, nghe như thể cô nhảy tệ lắm không bằng.
Cô ngượng ngùng nói: “Thế à, vậy thì tệ thật”.
Trần Vũ Sinh thấy cô không giận, có chút ngạc nhiên, bèn nói thêm một câu: “Nhưng cô biểu đạt cảm xúc rất tốt”.
Khương Mộ cười: “Được rồi, những vấn đề anh nói tôi nhớ rồi”.
Trần Vũ Sinh: “Ừ”.
Bị Trần Vũ Sinh nói một hồi như vậy, Khương Mộ cũng mất hứng chơi game. Cô tha thiết nhìn anh: “Vậy anh thấy tôi phải làm thế nào mới có thể nhảy tốt hơn?”.
Trần Vũ Sinh: “Không biết”.
Ciao Ciao/YTB: Ciao Kể Chuyện
Khương Mộ cười: “Là thật sự không biết, hay là không muốn nói?”.
Trần Vũ Sinh nghĩ một lát, không đáp.
Anh nhìn ra ngoài, mưa dường như ngày một lớn hơn, sắc mặt anh trở nên không vui. Anh đứng dậy, có chút bồn chồn đi qua đi lại vài bước.
Khương Mộ hỏi: “Anh sao vậy?”.
Trần Vũ Sinh do dự vài giây rồi nói: “Tôi đói”.
Khương Mộ ngạc nhiên nhìn anh: “Buổi tối anh không ăn cơm à?”.
Trần Vũ Sinh: “Ăn một chút”.
Khương Mộ suy nghĩ, rồi lấy từ trong túi ra hai viên kẹo sữa: “Ăn cái này không?”.
Trần Vũ Sinh nhìn viên kẹo trong tay cô, gật đầu: “Được”.
Lúc này, Khương Mộ bỗng phát hiện Trần Vũ Sinh tuy đáng ghét, nhưng cũng có lúc rất đáng yêu.
Có lẽ phần lớn thiên tài trên thế giới này đều thuộc dạng IQ cao EQ thấp.
Ở một phương diện nào đó họ thể hiện tài năng kinh người, thì ở những mặt khác lại có những khuyết điểm rõ rệt.
Ăn kẹo của Khương Mộ xong, anh lại nói thêm vài câu.
“Khả năng kiểm soát của cô không tốt, lúc nhấc chân là thấy ngay. Còn nữa, động tác ba lần giữ chân liên tiếp của cô tuy có thể đứng vững, nhưng lực không đủ, mũi chân lỏng, dáng người phần trên cũng chưa hoàn hảo”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nu-vuong-tra-xanh/chuong-380.html.]
Khương Mộ khiêm tốn lắng nghe: “Được, tôi cũng nhớ rồi”.
Trần Vũ Sinh gật đầu, sau đó bóc nốt viên kẹo còn lại cho vào miệng.
Những lời anh nói không phải để hạ bệ Khương Mộ, mà từ góc độ của anh, đó là sự thật. Mà trần thuật sự thật thì không cần lý do, chỉ phụ thuộc vào việc anh có muốn nói hay không.
Nhưng theo quan sát của anh, đa số mọi người đều không chịu nổi sự thật phũ phàng như vậy. Sau khi nghe anh nói, họ đều sẽ có những biểu hiện rất tiêu cực, có người phẫn nộ, có người đau khổ, thậm chí có người còn suy sụp.
Chuyện này xảy ra nhiều đến nỗi trưởng đoàn phải tìm anh nói chuyện riêng, dặn anh đừng nói thẳng quá, tránh làm người khác mất tinh thần.
Sau khi hứa với trưởng đoàn, Trần Vũ Sinh cũng ít nói hẳn đi.
Vừa rồi không biết tại sao, anh lại muốn nói những điều này với Khương Mộ.
Nhưng Khương Mộ lại rất bình tĩnh, không giống những người khác. Điều này làm Trần Vũ Sinh rất vui, anh cảm thấy Khương Mộ không giống họ, anh có thể nói chuyện với cô nhiều hơn một chút.
Hơn nữa theo anh thấy, những gì anh nói đều là những lời hữu ích. Nếu không phải Khương Mộ cho anh kẹo, anh cũng chẳng thèm nói.
Trong lúc hai người nói chuyện, mưa bỗng ngớt dần, có vẻ như sắp tạnh.
Khương Mộ nghĩ ngợi rồi hỏi anh: “Có muốn đi ăn chút gì đó không, tôi cũng đói rồi”.
Nghe đến đồ ăn, đôi mắt màu lam của Trần Vũ Sinh như sáng lên một vì sao. Anh phản ứng ngay lập tức: “Ăn gì?”.
Khương Mộ bị phản ứng của anh chọc cười, nói: “Anh muốn ăn gì?”.
Trần Vũ Sinh chìm vào suy tư.
Bây giờ anh muốn ăn hơi nhiều thứ, nhất thời không quyết định được.
Vì thế anh muốn Khương Mộ giúp mình đưa ra quyết định, anh làm ra vẻ không quan tâm: “Cô có thể nói trước xem cô muốn ăn gì”.
Khương Mộ: “Giờ này thì có thể đi ăn lẩu, đồ nướng, còn nếu không muốn ăn nhiều thì ăn hoành thánh, mì nước cũng được”.
Mấy món cô kể đều là món Trần Vũ Sinh thích ăn.
Thế là anh nhíu chặt mày.
“Cô đói đến mức nào?”.
Khương Mộ: “Hả?”.
“Tôi hỏi là mức độ đói của cô. Có thể ăn được bao nhiêu”.
Khương Mộ: “Tôi cũng khá đói, còn anh?”.
Trần Vũ Sinh: “Tôi đói lắm, tôi ăn rất khỏe”.
Khương Mộ nhìn anh, chìm vào trầm tư.
Câu nói này mà phát ra từ miệng Trần Vũ Sinh, thật sự có một loại hài hước kỳ lạ.
Khương Mộ: “Được thôi, vậy chúng ta đi ăn món nào thịnh soạn một chút”.
Trần Vũ Sinh có vẻ rất hài lòng với câu trả lời của Khương Mộ, anh đứng dậy: “Đi thôi”.
Khương Mộ: “Nhưng mà, mưa vẫn chưa tạnh hẳn”.
“Mưa bụi thôi, không sao đâu, đi nhanh lên.” Trần Vũ Sinh thúc giục cô.
Khương Mộ đi theo sau anh, miệng cứ tủm tỉm cười.
--------------------------------------------------