“Người quản lý của cô vừa đi sao?” Hứa Thừa hỏi.
“Ừm, ban đầu anh ấy định rủ tôi ra ngoài ăn, nhưng vì anh ấy uống rượu nên tôi đặt cơm hộp về phòng ăn luôn cho tiện. Ăn xong chúng tôi trao đổi chút chuyện công việc rồi anh ấy về.”
“Vậy à.”
Hứa Thừa không biết phải mở lời với Khương Mộ như thế nào. Vốn dĩ ngay từ đầu Khương Mộ đã nói rõ chỉ là tập kịch, là do chính hắn không kiềm chế được mà phát sinh quan hệ với cô. Sau chuyện đó, hắn thực sự muốn đề nghị hai người chính thức quen nhau.
Thế nhưng, dường như mỗi lần hắn định mở lời, Khương Mộ đều tìm cách lảng sang chuyện khác.
Hứa Thừa có chút nghi ngờ Khương Mộ cố ý làm vậy.
Nhưng hắn không có bằng chứng, nhất là khi đối diện với đôi mắt vừa dịu dàng vừa xinh đẹp của cô.
Tim hắn chỉ biết đập loạn xạ, đến cả suy nghĩ cũng trở nên khó khăn.
Trời mới biết, lúc đóng phim, hắn đã phải kiềm chế đến mức nào mới có thể ổn định cảm xúc của mình, không để tình cảm của Hứa Thừa lấn át tình cảm của nhân vật Lâm Vũ Đình.
“Anh đang lo lắng cho cảnh quay ngày mai sao?”
Khương Mộ thực ra đã đoán được mục đích của Hứa Thừa.
Hứa Thừa giật mình, nghĩ đến cảnh quay ngày mai, sắc mặt khẽ thay đổi: “Không có, không có gì phải lo cả.”
Khương Mộ lại thở dài một tiếng: “Thật ra tôi lo lắm.”
Nói xong, cô nhìn về phía Hứa Thừa: “Tôi rất sợ bóng tối, sợ ngày mai sẽ không thể hiện tốt.”
“Sẽ không đâu, cô phải tin vào chính mình.”
Khương Mộ lắc đầu: “Tôi sẽ cố hết sức. Anh sẽ giúp tôi chứ?”
Bị ngắt lời như vậy, những điều Hứa Thừa muốn nói lại quên sạch.
“Ừm, tôi đương nhiên sẽ giúp cô.”
Khương Mộ đưa tay nắm lấy tay hắn: “Hứa Thừa, anh tốt với tôi thật đấy. Nếu không có anh, tôi chắc chắn không thể hoàn thành vai diễn này. Thật hy vọng sau này vẫn có thể tiếp tục hợp tác với anh. Tuy anh nhỏ hơn tôi vài tuổi, nhưng chỉ cần anh ở bên cạnh, tôi liền cảm thấy rất vững tâm, rất an lòng, chỉ muốn dựa dẫm vào anh. Anh có biết không, anh đã cho tôi một sức mạnh rất lớn.”
Những lời này của Khương Mộ khiến Hứa Thừa vô cùng vui sướng. Hắn không ngờ mình lại quan trọng với cô đến vậy.
Điều này khiến hắn vui lên rất nhiều, còn có chút ngượng ngùng.
Ciao Ciao/YTB: Ciao Kể Chuyện
“Thật sao?”
Gò má hắn đã ửng hồng, trong lòng nóng rực, một luồng nhiệt chạy khắp cơ thể khiến hắn không khỏi hít một hơi thật sâu, cảm thấy không khí hít vào cũng bỏng rẫy.
“Đương nhiên rồi.” Khương Mộ cười nhìn hắn, ánh mắt lấp lánh như sao trời.
Hứa Thừa lấy hết can đảm hỏi ra nỗi lo trong lòng: “Vậy... sau khi đóng máy, cô còn cần tôi nữa không?”
Khương Mộ chớp chớp mắt, ngơ ngác hỏi lại: “Đương nhiên rồi, sao anh lại hỏi vậy? Đóng máy chỉ có nghĩa là bộ phim này đã quay xong, nhưng chúng ta vẫn sẽ tiếp tục liên lạc mà.”
Hứa Thừa nghe cô trả lời, liền biết mình đã nói không rõ ràng, khiến Khương Mộ hiểu lầm.
“Không phải, ý tôi không phải vậy.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nu-vuong-tra-xanh/chuong-488.html.]
Hắn có chút sốt ruột.
Khương Mộ dịu dàng vỗ lưng hắn: “Hứa Thừa, anh đừng nghĩ nhiều quá. Hôm nay anh có hơi lạ đấy nhé, có phải tối nay không tập kịch với tôi nên anh không quen không?”
Hứa Thừa ngẩn người, Khương Mộ đã nhanh chóng vòng tay ôm lấy eo hắn. “Hay là, chúng ta lại tập lại cảnh ngày mai một chút đi.”
Hơi thở của Khương Mộ phả vào tai hắn, vừa ngứa ngáy, vừa nóng hổi.
“Tôi...” Hơi thở của Hứa Thừa trở nên hỗn loạn, trong đầu bắt đầu hiện lên hết cảnh này đến cảnh khác.
Cảnh quay ngày mai chính là phân đoạn nồng cháy nhất của cả bộ phim.
Lâm Vũ Đình giam cầm Tuyết Lạc, bịt mắt cô, còn cho cô uống t.h.u.ố.c khiến cô toàn thân mềm nhũn, thậm chí không nói nên lời.
Lâm Vũ Đình bị cơn giận làm cho mờ mắt, ban đầu chỉ muốn trả thù Tuyết Lạc, nhưng rồi nhanh chóng nhận ra mình không thể xuống tay. Hắn đã yêu Tuyết Lạc.
Nghĩ rằng mình không sống được bao lâu, hắn dứt khoát dùng khoảng thời gian cuối cùng để cùng cô chìm đắm triền miên. Hai người ở trong mật thất, đã làm rất nhiều chuyện điên cuồng.
“Nhưng mà...” Hứa Thừa do dự.
Khương Mộ đưa tay nâng mặt hắn lên: “Nhưng mà cái gì? Anh không muốn sao?”
Hứa Thừa lắc đầu, hắn thở hổn hển, muốn từ chối: “Không...”
Khương Mộ để lộ ánh mắt tổn thương: “Thôi được rồi, anh không muốn thì thôi. Xin lỗi.”
“Không cần xin lỗi, tôi chỉ cảm thấy chúng ta làm vậy không tốt cho cô.” Hứa Thừa vội vàng giải thích, rồi nói nhỏ: “Chuyện chúng ta tập kịch buổi tối... cô không nói cho người quản lý biết chứ?”
Khương Mộ lắc đầu: “Không có, chúng ta đã nói rồi, đây là bí mật của chúng ta, tôi không kể cho ai nghe cả.”
Hứa Thừa ngập ngừng hỏi: “Vậy cô không lo tôi sẽ nói ra sao?”
Khương Mộ cảm thấy buồn cười, đương nhiên là không lo nên mới dám rủ anh tới chứ.
Đúng là một cậu bé đáng yêu.
Cô mở to mắt, nghiêm túc nhìn Hứa Thừa: “Tôi chưa bao giờ nghi ngờ anh, tôi tin anh sẽ không làm vậy.”
“Ừm.”
“Hôm nay anh lạ lắm, rốt cuộc là có chuyện gì vậy?”
Hứa Thừa im lặng vài giây, rồi bất ngờ gọi tên cô: “Khương Mộ.”
“Ừm? Sao thế?”
“Nếu tôi nói tôi thích cô, cô còn đối với tôi như vậy nữa không?”
"Hứa Thừa vừa dứt lời, anh liền nín thở nhìn Khương Mộ, ánh mắt không giấu nổi vẻ mong chờ len lỏi.
Nghe vậy, Khương Mộ thoáng sững sờ, cô thì thầm lặp lại câu hỏi như thể không tin vào tai mình: “Anh... thích tôi à?”.
Hứa Thừa vốn không giỏi thể hiện tình cảm thật của mình. Tỏ tình là một việc quá đỗi lạ lẫm, khiến cơ thể anh khẽ run lên, đến nói năng cũng trở nên khó khăn, cứ như thể chỉ cần hé miệng là trái tim sẽ nhảy vọt ra khỏi lồng ngực.
--------------------------------------------------