“Này, trong đầu anh còn có cái gì khác không vậy?”
Trần Vũ Sinh suy nghĩ một chút, nghiêm túc nói: “Lúc nhìn thấy em, trong đầu anh chỉ có em, chỉ muốn làm chuyện đó với em. Có phải là không bình thường không?”
Khương Mộ cũng suy nghĩ, rồi khó xử nói: “Đúng là có chút không bình thường.”
Trần Vũ Sinh ra vẻ đăm chiêu gật đầu: “Nhưng anh thấy như vậy rất tốt.”
Khương Mộ cười có chút ngạo nghễ: “Anh thế này là sắp yêu tôi rồi đấy à?”
Trần Vũ Sinh: “Không biết, cũng chẳng sao, kệ nó đi.”
Khương Mộ nhướng mày: “Cũng đúng, không quan trọng. Tóm lại, chỉ nói chuyện tình cảm, không nói chuyện trăm năm.”
Câu nói của cô vô tình, nhưng lại bộc lộ suy nghĩ thật sự của cô.
Trần Vũ Sinh sững lại một chút, đáy mắt thoáng qua một tia buồn bã khó nhận ra, nhưng anh nhanh chóng mỉm cười: “Được.”
Khương Mộ rất hài lòng hôn lên môi anh một cái: “Thế còn chờ gì nữa.”
Trần Vũ Sinh liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, đặt cô xuống, rồi ép cô vào cửa sổ, ghé sát vào tai cô, thổi một hơi khí nóng.
Cảm giác nóng ấm khiến cô ngứa ngáy rụt cổ lại, đầu ngửa ra sau.
Trần Vũ Sinh thuận thế áp sát vào cô, một tay nắm chặt cổ tay cô giơ cao quá đầu, dùng sức ấn lên tấm kính cửa sổ.
“Em nói xem, người kia có đang ở dưới lầu nhìn lên đây không.”
Giọng nói trầm thấp quyến rũ của anh khiến vành tai Khương Mộ tê dại: “Hả? Sao có thể.”
Trần Vũ Sinh nói: “Nhưng anh cảm thấy, hắn đang nhìn về phía này đấy.”
Tim Khương Mộ đập nhanh hơn, ánh mắt của Trần Vũ Sinh có sức xâm chiếm mạnh mẽ, tựa như màn đêm sau lưng cô, sâu thẳm cuồn cuộn, lấp ló ánh trăng lạnh lẽo.
Khương Mộ hỏi: “Thế thì sao?”
Trần Vũ Sinh nhìn cô không chớp mắt: “Cho nên anh muốn em ngay tại đây.”
Hô hấp của Khương Mộ cứng lại, môi hé mở, nhất thời không nói nên lời.
Câu nói của Trần Vũ Sinh khiến cơ thể cô cứng đờ, một luồng điện chạy dọc sống lưng.
Sự chiếm hữu và mạnh mẽ của anh lúc này khiến anh cực kỳ có sức hút.
Khương Mộ cười nói: “Trần Vũ Sinh, anh đang ghen đấy, như vậy không tốt đâu, ghen tuông làm người ta xấu xí.”
Trần Vũ Sinh cúi đầu đến gần cô, mặt gần như chạm vào mặt cô, anh trầm giọng nói: “Xấu xí sao?”
Khương Mộ hôn lên môi anh một cái: “Không xấu, đặc biệt đẹp trai.”
Trần Vũ Sinh nhướng mày, mạnh mẽ hôn lên.
Nụ hôn của anh không còn ôn nhu dịu dàng như trước, Khương Mộ ban đầu không quen, giãy giụa vài cái, Trần Vũ Sinh mới từ từ thả lỏng lại.
Cảm xúc của anh rõ ràng có chút gấp gáp.
Khương Mộ lại khá thích anh như vậy.
Có thể thấy Trần Vũ Sinh đã bắt đầu để ý đến cô. Khương Mộ tận hưởng quá trình săn mồi này.
Cảm giác khoái trá khi con mồi đã vào tay khiến cơ thể cô càng thêm thả lỏng.
Sau đó, khi Khương Mộ úp người trên cửa sổ, hai tay ấn lên tấm kính, mắt cô nhìn thẳng xuống bóng người dưới lầu. Dù khoảng cách quá xa, không thấy rõ mặt, nhưng vẫn có thể nhìn thấy hắn đang ngẩng đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nu-vuong-tra-xanh/chuong-422.html.]
Phó Vanh dường như đang nhìn cô.
Trong lòng Khương Mộ dâng lên một cảm giác kỳ lạ, cô bất giác nín thở, điều này cũng khiến cơ thể cô càng thêm căng cứng.
Rất nhanh, ý thức của cô có chút hỗn loạn, trong đầu hiện lên đủ loại cảnh tượng, cũng không biết cụ thể đang nghĩ gì.
Giọng nói của Trần Vũ Sinh vang lên bên tai cô.
Cô theo bản năng mà kêu lên một tiếng.
Trần Vũ Sinh nhận ra cô không chuyên tâm, anh vuốt ve má cô, thấp giọng hỏi: “Em đang nghĩ gì vậy?”
Giọng nói của anh kéo Khương Mộ trở về với ý thức, tầm mắt cô cũng dần rõ ràng.
Cô cẩn thận nhìn xuống lầu lần nữa, người đã đi rồi.
Cũng không biết đã qua bao lâu.
Khương Mộ không trả lời ngay, Trần Vũ Sinh có chút bực bội. Cô vừa rồi lại có thể mất tập trung.
Thế là, Trần Vũ Sinh dùng hành động để biểu thị sự bất mãn của mình.
Ciao Ciao/YTB: Ciao Kể Chuyện
Khương Mộ quay lưng về phía anh không tiện phản kháng, đành phải không ngừng gọi tên Trần Vũ Sinh.
Trần Vũ Sinh chịu không nổi nhất là khi Khương Mộ gọi tên anh. Anh biết cô muốn anh nhanh chóng kết thúc, nên càng thêm bất mãn.
Cứ như vậy, anh cố tình kéo dài thêm mười mấy phút.
Chờ đến khi kết thúc, chân Khương Mộ đã mềm nhũn, vịn vào cửa sổ quay lại muốn đ.á.n.h anh cũng không còn sức.
Trần Vũ Sinh thấy cô như vậy, bật cười, vươn tay ôm cô nói: “Ngoan, anh bế em đi tắm.”
Khương Mộ bực bội nhìn anh: “Không cần anh tắm.”
“Anh không tắm, anh tắm cho em.”
Anh chơi chữ với Khương Mộ, rõ ràng biết ý cô là không cho anh tắm giúp cô.
Khương Mộ tức tối đ.ấ.m anh một cái, nhưng anh chẳng hề thấy đau.
Cô lại đ.ấ.m anh một cái nữa, đ.ấ.m vào một khối cơ bắp cứng như đá. Chẳng những Trần Vũ Sinh không sao, mà tay Khương Mộ lại đau điếng.
Cô có chút nản lòng, dứt khoát không thèm để ý đến anh nữa.
Mặc kệ anh làm gì, nói gì, cô cũng không nhìn anh, không nói với anh câu nào.
Cuối cùng, Trần Vũ Sinh tắm xong cho cô, Khương Mộ vẫn luôn nhắm mắt, không phản ứng gì.
Cuối cùng, Trần Vũ Sinh đành phải vừa dỗ vừa nài, Khương Mộ mới lười biếng hé mắt liếc anh một cái, vẫn không nói lời nào.
Trần Vũ Sinh hết cách.
Anh lau khô người cho Khương Mộ rồi bế cô lên giường.
Khương Mộ vừa đặt lưng xuống gối đã ngủ say như c.h.ế.t.
Vừa rồi vật lộn nửa ngày, thật sự rất mệt.
Người ta thường nói chuyện này con gái không mệt, người mệt là con trai.
Nhưng Khương Mộ chưa bao giờ thấy vậy. Có lúc cô rõ ràng cảm thấy đã rất lâu rồi, đối phương lại nói cái gì mà đừng vội, mới bắt đầu thôi.
--------------------------------------------------