“Thôi được rồi, nếu đã chọn quà xong, chúng ta về phòng thôi,” Triệu Giai Giai cầm chiếc vòng cổ, vui vẻ nói.
Chu Tinh gật đầu đồng tình. Tuy cô cũng là người chọn sau, nhưng khăn choàng là một món đồ an toàn, ít nhất vẫn tốt hơn quả cầu pha lê kia. Nghĩ vậy, cô ném cho Khương Mộ một ánh mắt thương hại.
“Vậy chúng ta nghỉ sớm tối nay nhé, mai còn phải dậy sớm nữa.”
Theo sắp xếp của tổ chương trình, họ phải đợi đến sáng mai mới biết món quà mình chọn tương ứng với buổi hẹn hò cùng ai.
Ngoại trừ Khương Mộ đã biết trước kết quả, những người còn lại đều trải qua một đêm thấp thỏm và mong chờ.
Sáng hôm sau, mọi người đều thức dậy từ rất sớm.
Dưới khe cửa mỗi phòng đều được nhét một phong thư nhỏ, phòng của Khương Mộ cũng không ngoại lệ.
Sau khi thay đồ chỉnh tề, Khương Mộ ra cửa thì thấy phong thư. Cô nhặt lên, mở ra xem, bên trong viết:
“Mời cô ngay bây giờ hãy ra cổng trang viên và lên chiếc xe có biểu tượng màu trắng. Một chuyến đi ấm áp và thú vị đang chờ đợi cô.”
Cùng lúc đó, những người khác đều đã có mặt ở cổng trang viên. Khương Mộ là người đủng đỉnh nhất.
Mấy cô gái kia trời chưa sáng đã dậy sửa soạn, ai nấy đều trang điểm vô cùng tinh xảo, xinh đẹp và đã ngồi vào những chiếc xe mang màu sắc khác nhau của riêng mình.
Thế nhưng, khi Triệu Giai Giai nhìn thấy biểu tượng trên xe mình là màu cam, còn trên xe của Khương Mộ là màu trắng, sắc mặt cô ta lập tức sụ xuống.
Ciao Ciao/YTB: Ciao Kể Chuyện
Xe của Tần Tư Ngọc có biểu tượng màu đen, còn của Chu Tinh là màu xanh lá.
Hai người họ cũng thấy biểu tượng màu cam trên xe của Triệu Giai Giai, trong lòng đoán được đối tượng hẹn hò hôm nay của cô ta chính là Dương Chanh.
Tuy nhiên, tâm trạng của Tần Tư Ngọc cũng chẳng khá hơn là bao. Biểu tượng màu trắng kia rất có thể là của Bạch Tuyết. Ai mà ngờ được Khương Mộ mèo mù vớ cá rán lại chọn trúng Bạch Tuyết chứ? Mà tại sao Bạch Tuyết lại đi mua một quả cầu pha lê nhỉ, thật kỳ lạ.
“Giai Giai, bọn tớ đi trước nhé.” Tần Tư Ngọc lên xe ngồi, kéo cửa sổ xuống vẫy tay tạm biệt Triệu Giai Giai.
Triệu Giai Giai gượng cười đáp lại, “Ừ, chúc các cậu chơi vui vẻ.”
Tần Tư Ngọc liếc nhìn biểu tượng màu cam, rồi dùng ánh mắt đầy thương cảm nhìn Triệu Giai Giai, nói một câu: “Cậu cũng vậy nhé, chơi cho vui vào.”
Vẻ mặt Triệu Giai Giai gần như sắp mất kiểm soát, nhưng cô ta vẫn cố nén lại.
Xe của Chu Tinh cũng lăn bánh ngay sau Tần Tư Ngọc.
Triệu Giai Giai hít một hơi thật sâu rồi mới bước lên xe.
Cô ta chỉ có thể tự an ủi mình, màu sắc của biểu tượng cũng chẳng nói lên được điều gì.
Có thể là tổ chương trình cố tình làm vậy, cố ý để họ hiểu lầm.
Đúng, rất có thể là như vậy.
Cô ta ngẩng đầu, mỉm cười với tài xế: “Chúng ta đi được rồi ạ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nu-vuong-tra-xanh/chuong-91.html.]
Ngay khoảnh khắc chiếc xe khởi động, Triệu Giai Giai quay đầu lại và thấy Khương Mộ đang thong thả bước tới.
Cô mặc một chiếc váy dài tay màu sâm panh đính sợi bạc lấp lánh, cổ tay áo thắt nơ bướm xinh xắn. Chiếc váy dài đến đầu gối, dưới ánh nắng mặt trời phản chiếu những tia sáng trong trẻo, không hề chói mắt mà ngược lại vô cùng dịu dàng, vừa cao cấp lại không mất đi vẻ hoạt bát. Kết hợp với mái tóc dài đen óng, uốn lượn nhẹ nhàng, trông cô chẳng khác nào một nàng tiên bước ra từ chốn thần tiên.
Sắc mặt Triệu Giai Giai sa sầm, cô ta gắt gao nhìn chằm chằm Khương Mộ, mãi đến khi chiếc xe chạy đi xa, bóng hình cô mới khuất khỏi tầm mắt.
Gần một giờ sau, xe của Khương Mộ dừng lại trước cửa một khách sạn suối nước nóng.
Buổi hẹn hò hôm nay của cô là một chuyến đi tắm suối nước nóng.
Khương Mộ vừa xuống xe thì chiếc xe liền rời đi. Nhân viên quay phim đứng ở một khoảng cách khá xa. Cô đứng tại chỗ chờ đợi, không bao lâu sau liền thấy Bạch Tuyết từ một con đường nhỏ bên phải đi về phía mình.
Con đường nhỏ mà Bạch Tuyết đang đi có mấy ngọn đèn đường, ánh sáng không quá rực rỡ mà mang một màu vàng ấm áp. Khi ánh đèn chiếu lên khuôn mặt thanh lãnh của anh, lại tạo ra một cảm giác tựa như bậc quân tử ôn nhuận như ngọc.
Khương Mộ luôn cảm thấy trong đôi mắt của Bạch Tuyết dường như không có chút d.ụ.c vọng nào, vô cùng trong sạch. Ngoài một tia u buồn và lãnh đạm, cô không nhìn ra được cảm xúc nào khác.
Đây cũng chính là lý do lớn nhất khiến Bạch Tuyết làm cô mê mẩn.
Cô thực sự muốn nhuốm lên đáy mắt ấy sự điên cuồng và d.ụ.c vọng, muốn xem anh ghen tuông, muốn thấy dáng vẻ khốn khổ vì tình của anh sẽ ra sao.
Yếu tố tà ác trong lòng Khương Mộ đang gào thét, nhảy múa, chỉ hận không thể biến thành một yêu tinh, lao vào người Bạch Tuyết mà quấn lấy anh.
Nhưng giờ chưa phải lúc, d.ụ.c tốc bất đạt.
Nhìn Bạch Tuyết mỗi lúc một đến gần, đáy mắt Khương Mộ ánh lên sự ngạc nhiên và vui sướng tột độ.
“Thật sự là anh.” Khương Mộ vừa vui mừng vừa e thẹn nhìn Bạch Tuyết.
Ánh mắt Bạch Tuyết dừng lại trên quả cầu pha lê mà cô đang ôm trong tay.
Thật ra, Bạch Tuyết cũng không hề kỳ vọng Khương Mộ sẽ chọn món quà của mình.
Quả cầu pha lê này trông chẳng giống món quà mà anh sẽ mua. Lúc ấy, anh vốn không định mua nó, nhưng không hiểu vì sao, khi nhìn thấy quả cầu này, anh lại nhớ đến một món quà mình nhận được hồi nhỏ. Ma xui quỷ khiến thế nào anh lại cầm nó lên, sau đó nhân viên cửa hàng đến hỏi, anh bèn mua luôn.
Anh không hề mong đợi buổi hẹn hò Lễ Tình Nhân do chương trình sắp xếp lần này, vì biết rằng nó là ngẫu nhiên. Anh đã nghĩ có lẽ nó sẽ lại nhàm chán như lần hẹn hò với Tần Tư Ngọc trước đây.
Nhưng không ngờ, người đến lại là Khương Mộ.
Trong đôi mắt Khương Mộ như có ngàn sao lấp lánh, nhảy múa. Ánh mắt cô nhìn anh lúc nào cũng hân hoan và đáng yêu như vậy.
Trước đây, Bạch Tuyết cho rằng Khương Mộ thích Ngô Trạch Dã, nhưng biểu hiện của cô mấy ngày nay lại không giống như anh nghĩ.
Khương Mộ bước nhanh đến bên cạnh Bạch Tuyết, giơ quả cầu pha lê lên cao, “Em rất thích nó. Buổi tối có nó bên cạnh, em không còn cảm thấy cô đơn hay sợ hãi nữa.”
Bạch Tuyết cúi đầu nhìn cô, trong đầu như hiện lên hình ảnh cô co ro một cách đáng thương trên giường không dám ngủ.
Khương Mộ nói tiếp: “Thật ra em nhát gan lắm. Cảm ơn món quà của anh, có nó bầu bạn em cảm thấy an toàn hơn rất nhiều.”
Bạch Tuyết nhẹ giọng đáp: “Em thích là được rồi.”
--------------------------------------------------