Mấy hôm trước Nam Đồ từng nhắc qua với Triệu Dục Kỳ rằng cô muốn mua lại mặt bằng Quán mì Vương Ký ở bên cạnh.
Nếu có thể thông hai quán liền nhau, không chỉ có thêm chỗ ngồi cho khách mà gian bếp của cô cũng có thể mở rộng thêm. Sau khi mua về hàng loạt dụng cụ nhà bếp đủ loại, căn bếp hiện tại đã trở nên khá chật chội. Cô muốn mua một lò nướng bánh mì mà nhìn quanh chẳng còn chỗ để đặt.
Hơn nữa cũng không chỉ một khách từng góp ý với Nam Đồ rằng nếu trong tiệm có thêm một phòng riêng thì tốt quá, để gia đình có thể ngồi ăn một bàn khi tổ chức sinh nhật, mời khách cũng có mặt mũi hơn.
Tuy Tiệm cơm Nam Lai có hai tầng, nhưng tầng một đã kín chỗ, tầng hai thì Tân Hoan đang ở, lại còn phải chứa một số nguyên liệu cần thời gian lên men do Nam Đồ cất trữ, làm gì còn không gian để xây phòng riêng?
Nhưng khách nhắc nhiều, Nam Đồ cũng dần nảy sinh ý định mở rộng quy mô. Có điều hai cửa hàng liền kề đều đang kinh doanh ổn định, cô muốn mở rộng cũng chẳng có chỗ.
Đúng lúc hôm đó Triệu Dục Kỳ lại bị ăn bơ ở Vương Ký mấy lần liền, chạy sang phàn nàn với cô rằng Quán mì Vương Ký cứ trì hoãn trả tiền thuê, gọi điện cũng không nghe, lần này thu được tiền xong thì hắn không định tiếp tục cho thuê nữa. Nam Đồ mới kể hắn nghe về mâu thuẫn giữa cô và Vương Hồng Phát.
TBC
Tính ra thì chuyện Vương Ký đóng cửa cũng có phần liên quan đến cô.
"Thì ra hắn là hạng người đạo đức kém như vậy, thế thì chuyện nợ tiền thuê cũng chẳng có gì lạ."
Nam Đồ nhân cơ hội gợi ý, nếu Vương Hồng Phát không vui vẻ trả tiền thuê thì hay là cho cô thuê lại chỗ đó?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/quan-com-lien-gioi/chuong-132.html.]
Hoặc cô sẵn sàng mua luôn mặt bằng đó với giá cao hơn giá thị trường một chút. Tuy trong tay cô không có sẵn tiền mặt nhiều như vậy, nhưng có thể lấy Tiệm cơm Nam Lai đi thế chấp vay ngân hàng.
Dù sao cô cũng định đập thông hai gian làm một, coi như là cải tạo lớn, chỉ nói thuê thì không hợp cho cả hai bên.
Lần này đến Tiệm cơm Nam Lai, Triệu Dục Kỳ đã mang theo câu trả lời.
"Tôi nói chuyện với ba tôi rồi." Triệu Dục Kỳ vừa từ Vương Ký bước ra liền nói với Nam Đồ: "Ông bảo cậu tự thân ra làm ăn cũng chẳng có người lớn nào nâng đỡ, cậu lại là do ông nhìn lớn lên, giờ ông nội Nam không còn nữa, ông ấy chính là người lớn nhà cậu. Nếu cậu muốn mua mặt bằng bên cạnh, thì chỉ cần trả đúng giá lúc ba tôi mua là được, khỏi phải vay ngân hàng chi cho tốn tiền lãi. Trả góp là được, kỳ hạn thế nào cậu tự quyết."
Triệu Dục Kỳ bổ sung thêm: "Thật ra dù ba tôi không đồng ý thì cửa hàng đó cũng đứng tên tôi, tôi cũng có quyền quyết định. Có điều tôi đoán chắc ông sẽ ủng hộ, nên vẫn báo cho ông biết một tiếng."
Nam Đồ dĩ nhiên không thể chiếm lợi từ nhà họ Triệu như vậy. Giá trị mặt bằng hiện tại so với lúc mua đã tăng đáng kể, không thể cứ tính theo giá cũ được. Nhà họ Triệu đồng ý bán đã là cô rất cảm kích rồi.
Thái độ của Nam Đồ cũng rất dứt khoát: "Tôi có thể không trả hết một lần, cần trả góp, nhưng tổng giá phải dựa trên giá thị trường thấp nhất hiện tại. Nếu không thì mặt bằng đó tôi cũng không dám nhận."
Triệu Dục Kỳ hiểu rõ tính cách của Nam Đồ, biết đây là vấn đề nguyên tắc, không có chỗ để thương lượng. Hắn gật đầu đồng ý: "Được, vậy quyết định vậy đi! Tôi sẽ tìm người soạn hợp đồng, chờ Vương Hồng Phát dọn đi rồi thì cậu có thể bắt đầu sửa sang."
--------------