"Ai giới thiệu cho cậu thế?" Chu Lộ tò mò hỏi.
Vệ Tiếu Nghiên đáp: "Là bà năm nay gần bảy mươi của tớ đấy! Đừng nói mấy thứ quảng cáo trên mạng, thuê bao nhiêu người tung hô cũng vô ích, bà tớ không tin mấy cái đó đâu, người ta có nguồn tin riêng, toàn là truyền miệng từ uy tín thật sự mới tới tai bà ấy."
Chu Lộ giơ ngón cái khen ngợi, Vệ Tiếu Nghiên tiếp tục gặm đùi vịt. Có lẽ nhờ việc kiểm soát kích thước vịt, dù là phần thịt dày nhất cũng không bị nhạt, vị ngấm vào tận xương, càng nhai càng đậm đà, khắp khoang miệng đều là hương vị đặc trưng của vịt.
Chấm thêm chút muối tiêu pha, cảm giác tê tê, giòn giòn càng làm nổi bật vị thịt vịt.
Chu Lộ thì rõ ràng yêu thích sốt mơ xanh: "Không ngờ mơ xanh lại hợp với vịt quay như thế. Chỗ nước chấm này mà không ăn hết tớ sẽ mang về, cảm giác chấm với món gì khác cũng ngon hết."
Mải mê với món vịt quay, mãi đến khi món tiếp theo được dọn lên, họ mới nhớ ra mình không chỉ gọi món đó.
Hai người còn gọi một phần gạch cua xào bánh gạo, đúng lúc vào mùa cua béo ngậy, tính ra cũng coi như món thời vụ.
Những c.o.n c.ua gạch to béo được xử lý rồi c.h.ặ.t làm tư, cả mai cua cũng được cho vào chảo xào cùng để tăng hương vị, thành phẩm cuối cùng có thể ghép lại hình dáng ban đầu, hai c.o.n c.ua ngồi đối diện nhau trên đĩa, nhìn chẳng khác gì Chu Lộ và Vệ Tiếu Nghiên.
Còn chờ gì nữa, thử ngay thôi!
Hai đôi đũa gần như đồng thời gắp lấy một miếng cua.
Bây giờ quả là thời điểm lý tưởng để ăn cua, Nam Đồ dùng gạch cua sống mạnh nhất, kết hợp với bánh gạo dẻo dai nhất, xào ra một chảo hương vị cuồn cuộn. Thịt cua đầy đặn, mịn màng như tuyết, béo ngậy đến không tưởng. Vệ Tiếu Nghiên nhai một miếng lớn thịt cua, cảm nhận vị ngọt lịm lan đầy miệng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/quan-com-lien-gioi/chuong-193.html.]
Càng cua được đập nứt trước khi cho vào chảo, không chỉ dễ ăn mà còn dễ ngấm gia vị. Cắn vào một chiếc càng, thịt từ mép đến góc đều đầy đặn, chắc chắn là loại "bụng béo đầy gạch" mà mấy người bán cua hay quảng cáo.
TBC
Bánh gạo được bao phủ bởi nước sốt đậm đà, mềm dẻo mà vẫn có độ dai, trước khi nhấc khỏi bếp còn được nấu cô lại với nước sốt cua, khiến bánh gạo ngấm trọn vị ngọt của gạch cua. Gia vị nêm nếm vừa phải, hoàn toàn hoà quyện vị tươi ngon của cua với độ dẻo của bánh gạo thành một thể thống nhất.
Bữa ăn hôm nay từ đầu đến cuối, Chu Lộ và Vệ Tiếu Nghiên gần như không ngừng đũa, cũng ít trò chuyện hẳn đi, toàn tâm toàn ý đắm chìm trong sự thưởng thức ẩm thực.
***
Đóng cửa sửa sang bao lâu, vậy mà vừa khai trương lại, không biết tin tức truyền đi từ đâu, khách kéo đến nườm nượp, không khí vô cùng náo nhiệt. Nhân viên phục vụ đi lại liên tục giữa các bàn, ghi món, bưng đồ ăn, thu dọn bát đũa, chỉ vài ngày đã thuần thục hẳn lên.
Tận đến khi trời tối hẳn, tiễn vị khách cuối cùng ra về, ngày làm việc mới xem như kết thúc. Nhân viên ai nấy đều thở phào nhẹ nhõm, ngồi tụ lại một chỗ.
"Chân gà da hổ tới rồi đây!" Thi Văn Tuyên bưng hai đĩa lớn ra, hô to.
Nam Đồ cố ý làm ít Chân gà da hổ để bốn nhân viên mới cùng mọi người vừa ăn vừa trò chuyện sau giờ làm.
Khu vực trạm tiếp tế số ba về đêm chẳng có giải trí gì, về ký túc cũng chỉ ngồi không, giờ vừa có thể tán gẫu vừa có món nhắm, mấy nhân viên đều rất vui.
Tiệm có sẵn một nồi nước kho lâu năm, bình thường để kho thịt bò.
Nam Đồ múc một phần ra dùng để kho chân gà, phần nước kho đã dùng sẽ không được đổ lại vào nồi cũ, để tránh lẫn mùi.
--------------