"Xấu quá." Seaver cầm cái xíu mại mình gói lên đ.á.n.h giá.
Nhất là khi đặt cạnh mấy cái xíu mại của Nam Đồ, bên kia thì vỏ mỏng nhân đầy, trong suốt như ngọc, phần đầu xốp bung như một đóa cúc nhỏ xinh xắn, bên này lại nghiêng ngả xiêu vẹo, có phần lộn xộn, nhìn vào là thấy rõ hai chữ "gắng gượng".
Thấy vậy, Seaver vội vã đem mấy cái mình gói nhét vào góc khuất trong xửng hấp, tránh cho người ta nhìn thấy.
Xíu mại đang hấp được nửa chừng, Nam Đồ nghe thấy đại sảnh có tiếng động, tiếp theo là một luồng linh lực d.a.o động mạnh mẽ, sức mạnh lớn đến mức khiến vô số chai lọ trong bếp cũng bắt đầu rung lắc.
E là Minh Ngọc tiên t.ử bắt đầu đột phá rồi!
Nam Đồ khó khăn vịn tường đứng vững, Seaver vừa định qua đỡ cô, thì Nam Đồ nhanh mắt thấy cái xửng hấp trên nồi bị rung lệch, sắp rơi xuống.
"Seaver, đừng lo cho em, bảo vệ xíu mại trước đi!" Cô hét lên.
Seaver lập tức đổi hướng, lao tới cứu được cái xửng xíu mại đang chực rớt xuống đất.
Cũng may không có gì nguy hiểm, xíu mại được cứu.
Đợi xíu mại hấp xong, hai người bưng ra khỏi bếp thì lập tức nhìn thấy Huyền Thanh Quân với gương mặt đầy niềm vui.
Y không giấu được nét cười trong mắt: "Cuối cùng cũng chờ được ngày này, Nam cô nương, vẫn phải cảm ơn cô." Với cảnh giới của Minh Ngọc tiên t.ử, nếu là ở thế giới tu chân bình thường mà đột phá, e là không chỉ có chút động tĩnh này, ít nhất cũng phải long trời lở đất, thiên địa biến sắc, sét đ.á.n.h vài đường mới tính xong.
Bây giờ có thể độ kiếp nhẹ nhàng như vậy, quả thật là nhờ phúc của Nam Đồ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/quan-com-lien-gioi/chuong-450.html.]
Nam Đồ: "Chúc mừng hai người, ngài có muốn ăn xíu mại không?"
TBC
Minh Ngọc tiên t.ử vẫn chưa độ kiếp xong, Huyền Thanh Quân cũng không có khẩu vị, nên y từ chối khéo.
Nam Đồ và Seaver lên tầng hai ăn xíu mại.
Xíu mại giấy vừa hấp xong chưa hẳn là đẹp nhất, nhưng để một lát, lớp vỏ mới trở nên trong suốt, lúc này đúng là thời điểm có hình thức đẹp nhất, lớp vỏ mỏng như lụa bao lấy phần nhân phong phú, hạt nếp lấp lánh rõ ràng.
Nam Đồ cẩn thận gắp một cái xíu mại đưa lên miệng, c.ắ.n nhẹ lớp vỏ gần như không cảm nhận được, đầu lưỡi chạm vào từng hạt nếp tròn đầy bóng mịn, quyện với hương thơm béo ngậy, tạo thành một cuộc dạo chơi vị giác với hàm răng.
Đây là lần đầu tiên Seaver ăn xíu mại, gạo nếp và thịt băm chắc nịch được bọc trong lớp vỏ mỏng dai, c.ắ.n một miếng mang lại cảm giác thỏa mãn lạ lùng. Nam Đồ nấu ăn luôn không tiếc nguyên liệu, ngoài nấm hương và măng non gia tăng hương vị, nước tương cô dùng cũng là loại tương ủ thơm ngon, kết hợp với dầu thịt heo và mỡ tiết ra, khiến phần nhân nếp trong xíu mại bóng loáng và thơm dẻo.
Anh đã học văn hóa ẩm thực ở chỗ Nam Đồ khá lâu, nhưng vẫn thường kinh ngạc trước sự phong phú trong cách nấu nướng và thiết kế món ăn của cô.
Chỉ riêng khoản "gói" thôi đã có sủi cảo, bánh bao, bánh nướng, bánh nhồi... , đều là bột mì bọc nhân, còn xíu mại lại là bột bọc cơm nếp. Vậy có món nào cơm nếp bọc bột mì không? Hoặc rau bọc cơm nếp?
Nam Đồ nghĩ một lát: "Cơm nếp bọc bột mì... ưm nếu phải nói thì cơm nắm có tính không? Nhân cơm nắm có bánh quẩy, mà bánh quẩy thì làm từ bột mì. Còn rau bọc cơm nếp thì nhiều lắm, cơm lá sen chính là vậy, dù lá sen không ăn được. Nếu nói đúng hơn thì là món 'cơm cuốn rau' mới đúng."
"Dùng một lá cải bẹ xanh lớn, bỏ phần cuống trắng, chỉ lấy phần lá bọc lấy cơm nếp đã nêm nếm. Trong phần cơm này nhất định phải có khoai tây hấp, dùng xẻng ép thành khoai tây nghiền dẻo quánh, trộn với cơm nếp dính đều vào nhau, thêm chút lạc rang, hành lá, rau mùi, chan vài muỗng sốt trứng gà trộn đều, dùng lá rau gói lại thành cuốn, ăn một cái là no không ăn thêm nổi."
Nghe cô nói làm Seaver cũng thèm, nhưng hiện giờ không có món đó, anh đành giận dỗi ăn thêm hai cái xíu mại giấy.
--------------