Còn có cả lòng heo chiên, nguyên liệu là đồ nhập từ ngoài về, chỉ cần bỏ vào chảo dầu là xong. Việc của Tô San là quét một lớp sốt thật dày lên mớ lòng đã chiên, tốt nhất là cả phần bên trong "nở bung" sau khi chiên cũng phải quét kỹ, như vậy khách sẽ nhìn cô với ánh mắt "bạn thật biết thưởng thức".
Oden cũng bán rất chạy. Mấy nguyên liệu xiên que được ném vào nồi chia ngăn đun cho chín, sau đó múc ra ly giấy. Quán nơi Tô San làm việc, nước dùng và nước sốt đều là công thức đặc chế của ông chủ, khách đến ăn đều nói oden của quán này ngon hơn mấy chỗ khác.
Tô San cũng không ngờ chỉ xem phim thôi mà cũng có thể học được một nghề. Nếu giá nguyên liệu bây giờ không đắt thế, cô đã định ra mở quán ăn vặt riêng rồi.
Nhưng sống như thế được vài ngày, Tô San bắt đầu thấy hơi chán.
Nguyên nhân chủ yếu là cô chỉ có thể làm, chứ không thể nếm được vị của món ăn. Ông chủ cũng không cấm cô ăn đồ trong quán, thỉnh thoảng còn chủ động bảo cô ăn đi, nhưng Tô San hoàn toàn không thể cảm nhận được hương vị thật sự của thức ăn.
Khoai lang chiên bán rất chạy, khách đặc biệt thích vị mơ muối, vậy vị mơ muối là vị gì? Lòng heo chiên vừa mới lấy ra, có người vội vàng ăn luôn phần bị xoắn lại vì nhiệt, bảo rằng phần hơi cháy đó là ngon nhất, cảm giác đó ra sao? Gần đây quán còn mới đưa vào món đùi gà rán, bên ngoài vàng óng hấp dẫn, lớp bột áo trong chảo dầu sôi lên phồng to, tạo thành lớp vỏ giòn tan, lúc đó sẽ tỏa ra hương thơm như thế nào?
Tô San hoàn toàn không biết.
Mỗi lần như vậy, cô lại dâng lên một cảm giác thất vọng tràn trề khi nhận ra "mọi thứ đều là giả tạo."
Tô San cuối cùng cũng hiểu vì sao gần đây lại rộ lên trào lưu thưởng thức mỹ thực. Trước đây cô còn khinh thường, cho rằng đó chỉ là chiêu trò tiếp thị mới của mấy nhà hàng đắt đỏ, c.h.é.m gió dân nhà giàu chưa đủ, giờ lại nhắm đến đám người bình thường thu nhập trung bình như cô.
Nhưng bây giờ cô lại phát điên vì muốn biết đùi gà rán rốt cuộc có mùi vị gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/quan-com-lien-gioi/chuong-322.html.]
TBC
Thế là sau một ngày làm việc vất vả với món đùi gà rán, Tô San nghiến răng hạ quyết tâm, định đặt mua một phần để ăn thử ngoài đời thực.
Khoảng thời gian từ lúc đặt hàng thành công đến khi đùi gà được giao tới, là lúc trong đầu Tô San diễn ra một trận chiến nội tâm kịch liệt giữa lý trí và cảm xúc.
Một giọng nói vang lên: "Gần 300 tinh tệ cho một cái đùi gà rán, đâu phải thứ thiết yếu gì, sao cô nỡ bỏ ra? Với số tiền đó, cô có thể mua chiếc váy đổi màu mà mình thèm thuồng bấy lâu nay, một ngày thay đổi đủ loại màu sắc và hoa văn, như thể có hàng chục cái váy trong một, một cái đáng giá mấy cái luôn rồi còn gì."
Giọng còn lại phản bác: "Chuyện này cũng giống như game trả phí trọn đời vậy, trả tiền một lần hưởng trọn mãi mãi, bây giờ đau ví một chút, nhưng sau này mỗi lần nhớ lại đùi gà trong phim, tính ra mỗi lần như vậy còn chẳng tốn đồng nào ấy chứ!"
Trong lúc cô còn đang rối bời, thì đơn hàng đã tới nơi.
Tô San vội vàng mở hộp đựng.
Tuy chưa từng ăn đùi gà rán thật, nhưng làm việc ở quán ăn nhiều ngày, lý thuyết của Tô San cũng không tệ. Cô biết đồ chiên nếu bị bịt kín sẽ bị hấp hơi, làm lớp vỏ ngoài trở nên mềm nhũn, mất đi độ giòn đáng quý.
Bỏ ra từng ấy tinh tệ mua đùi gà rán, tuyệt đối không thể để hỏng vì hơi nước.
Cô mở hộp với tốc độ ánh sáng, rồi sững người tại chỗ.
Không phải do hơi nước. Thời gian giao hàng quá ngắn, chưa đủ làm mềm lớp vỏ ngoài.
--------------