Thiện Diệp ngoái đầu nhìn lại đường cũ, c.h.ế.t rồi, hình như hắn đã đi nhầm hướng rồi. Nhưng hắn cũng không để ý, thầm nghĩ dù sao yêu thú đã trừ, dân làng vào rừng săn b.ắ.n c.h.ặ.t củi cũng sẽ tự phát hiện, không nhất thiết hắn phải quay lại báo tin.
Trấn nhỏ trước mắt có vẻ rất náo nhiệt, nhân tiện hắn vào nghỉ chân, kiếm chút gì đó ăn. Thiện Diệp sờ cái bụng trống rỗng mà nghĩ.
Trên người hắn chỉ còn mấy đồng lẻ, là số tiền hắn c.h.ặ.t củi bán cho mấy bà cụ trong làng mà có được. Với số tiền ít ỏi này thì đừng mơ vào quán xá gì, bước vào Trấn Mộ Vân, Thiện Diệp đi thẳng đến một sạp hàng bên đường mua hai cái bánh rau.
Bánh nóng hổi vừa cầm đến tay, Thiện Diệp không kìm được c.ắ.n một miếng to, lập tức đứng sững tại chỗ.
Cái bánh rau này... có mùi vị quái lạ vô cùng, như thể bị ai đó không biết nấu nướng làm đại ra, chẳng có chút dầu mỡ nào, nhân bánh bên trong thì thô ráp và khô khốc, càng ăn càng dở. Bánh như vậy mà cũng dám đem bán? Hay là nhận ra hắn là người bên ngoài, cố tình trêu chọc hắn?
Thiện Diệp giận lắm, rất muốn lật tung cái sạp hàng này, nhưng chợt nhớ đến lời dạy bảo của sư phụ, bảo hắn không được nóng nảy, làm việc gì cũng phải suy nghĩ, hành động bốc đồng sẽ ảnh hưởng đến việc tu hành.
Hắn cố nén giận, nhìn người đàn ông đang bán bánh, đúng lúc đó có vài vị khách khác lại gần, vừa nhận tiền vừa đưa bánh, mấy người kia ăn mà nét mặt vẫn bình thường, không có vẻ gì là khó chịu.
Thiện Diệp không cam lòng, đem cái bánh chưa c.ắ.n đến cho một thiếu niên ven đường, cậu bé kia ăn ngấu nghiến, còn khen ngon.
Thôi vậy, cứ cho là khẩu vị người vùng này quái lạ đi.
Hắn thật sự không nuốt nổi cái bánh kia, mà tiền trong người cũng tiêu hết rồi. Nhìn thấy một quán ăn ven đường, hắn bước vào.
Không phải để ăn cơm, mà định hỏi xem quán có cần mua củi không, để hắn vào rừng đốn ít đổi lấy ít tiền, không cần trả tiền cũng được, chỉ cần cho hắn ăn một bữa là được.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/quan-com-lien-gioi/chuong-416.html.]
Người trong tiệm nghe xong, biểu cảm có chút kỳ quặc: "Xin lỗi, chúng ta... không mua củi."
Thiện Diệp cũng không cố chấp, đang định quay người bỏ đi, thì bỗng nghe thấy một giọng nói quen thuộc vang lên: "Chính là cái bánh gạo này, rất giống với hương vị quê ta!"
Giọng nói này... chẳng phải là tiểu sư thúc của hắn, người tu vi thấp nhất trong môn phái nhưng bối phận lại cao nhất - Diệp Tri Ngô sao?
Hắn lớn tiếng gọi: "Tiểu sư thúc, là người sao?"
Diệp Tri Ngô từ trong bếp chạy ra, tay còn cầm hai miếng bánh gạo.
"Thiện Diệp?"
"Tiểu sư thúc, sao người lại ở đây?" Thiện Diệp hỏi. Nếu hắn không nhìn nhầm thì Diệp Tri Ngô vừa chạy ra từ nhà bếp của người ta.
Diệp Tri Ngô hơi đỏ mặt, liền kể lại chuyện mình bị móc túi, không có tiền trả tiền cơm nên mới phải ở lại đây rửa bát.
Hắn ta đưa miếng bánh gạo chưa c.ắ.n tới trước mặt Thiện Diệp: "Ồ, con ăn bánh gạo không?"
Nghe Diệp Tri Ngô nói mình đã rửa bát ở đây mấy ngày rồi, trong lòng Thiện Diệp lửa giận bốc lên. Trong mắt hắn, chuyện mình c.h.ặ.t củi bán lấy tiền là tự nguyện, nhưng Diệp Tri Ngô bị giữ lại rửa bát để trả nợ thì là một nỗi nhục.
TBC
Thiện Diệp kích động nói: "Sao có thể để tiểu sư thúc chịu khổ như vậy được, còn phải... rửa bát trả nợ, ta sẽ mang bạc tới chuộc người! Bây giờ ta không mang theo tiền, người chờ ở đây, ta lập tức đi kiếm bạc!"
--------------