Vô Cực trưởng lão quay về Linh Tiêu môn.
Việc đầu tiên ông làm chính là báo cáo lại với Chưởng môn Nguyên Quang Kiếm Tôn.
Nguyên Quang Kiếm Tôn đang cùng vài vị trưởng lão trong môn bàn luận xem lần này đến lượt ai lén lút tiến vào Ức Linh Vực, âm thầm bảo vệ các đệ t.ử trong môn. Quả thật bây giờ có được hạt giông tốt thật sự quá khó, trước đây nhân giới cây cối rậm rạp, một phát c.h.é.m xuống là được cả đống, chỉ lo các trưởng lão không thu nhận nổi nhiều đồ đệ như thế, bây giờ thì cả cánh đồng rộng cũng chỉ có mỗi một mầm non, ai nấy đều nhìn chằm chằm bảo vệ.
Chỉ là một mặt quan tâm đến sự an nguy của các đệ t.ử trong môn, một mặt các trưởng lão lại đều không muốn tiến vào Ức Linh Vực. Ức Linh Vực có lợi cho các đệ t.ử trẻ tuổi, nhưng với thân già của bọn họ thì chỉ có áp chế cảnh giới, không tiến thêm được bước nào, cảm giác vô cùng tù túng. Thế nên ai cũng đùn đẩy nhau, một lúc vẫn chưa chọn ra được người thích hợp.
Vừa thấy Vô Cực trưởng lão xuất hiện, Thanh Vân chân nhân liền cười nói: "Ta đã nói Vô Cực tới Trấn Mộ Vân là thích hợp nhất, Triệu cô nương kia có điên đến đâu cũng không thể giữ ông ấy lại làm chồng được."
Vô Cực trưởng lão mãi đến sáu mươi bảy tuổi mới lên được trúc cơ, giờ đã là một ông già tóc bạc râu trắng, tu vi đạt đến cảnh giới có thể thay đổi dung mạo, nhưng ông cũng chẳng có ý định biến mình thành trai trẻ gì, thấy bản thân hiện tại như thế là quá ổn rồi.
Nguyên Quang Kiếm Tôn hỏi: "Chuyến đi Trấn Mộ Vân lần này thuận lợi chứ?"
Trấn Mộ Vân là một thị trấn ma quái, âm khí nặng nề, khi thì náo nhiệt, khi lại vắng tanh, đã xuất hiện trong bí cảnh hơn một trăm năm rồi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/quan-com-lien-gioi/chuong-387.html.]
Lần đầu tiên mọi người phát hiện ra Trấn Mộ Vân là khi một đệ t.ử sau khi rèn luyện quay về, tu vi chẳng những không tăng mà còn tụt xuống hai tiểu cảnh giới. Bị sư phụ truy hỏi, mới biết là hắn đã kết thành phu thê với một cô nương trong bí cảnh, trong khi người khác đều đang chịu khổ chịu nạn, thì hắn lại sống vui vẻ ngọt ngào với người ta, ngày ngày an nhàn sung sướng.
Đến khi rời khỏi bí cảnh, tu vi bị áp chế mới khôi phục, hắn mới kinh ngạc phát hiện ra cảnh giới đã bị tụt.
Chẳng lẽ là có tà tu tu luyện mị thuật trà trộn vào Ức Linh Vực?
Tông môn của đệ t.ử đó là Côn Ngô tông liền bắt đầu điều tra, đến lần mở bí cảnh thứ hai họ mới làm rõ được, người kết làm phu thê với hắn chính là Triệu cô nương ở Trấn Mộ Vân.
Triệu cô nương không phải người. Đại khái là một linh hồn tinh quái được dưỡng thành từ linh khí đất trời trong Ức Linh Vực, lúc đầu nàng còn mơ hồ chưa hiểu bản thân là gì. Một ngày nọ nàng nhặt được một quyển tiểu thuyết ngôn tình mà ai đó đ.á.n.h rơi trong bí cảnh, nàng liền bắt chước theo miêu tả trong đó mà hóa thành hình người, rồi lại tạo ra thị trấn ma Mộ Vân này để cư ngụ.
Đây không phải suy đoán vô căn cứ. Mà là khi các trưởng lão của Côn Ngô tông lần đầu đến Trấn Mộ Vân, định hỏi tội, thì thấy Triệu cô nương đang nhàm chán đọc tiểu thuyết. Cuốn sách ấy đã gần như rách nát vì bị lật quá nhiều, lúc giao chiến còn bị rách tung ra, trong một trang sách có viết rõ ràng.
TBC
"Sau khi đã đột phá Kim Đan kỳ, Mặc Dương đi ngang qua nhân giới, ghé qua một thị trấn mờ sương, nơi có một cây cầu cổ kính, dưới cầu dòng nước róc rách chảy qua, trên cầu bóng người vội vã. Chính vào lúc đó, một bóng dáng màu tím nhạt khẽ khàng hiện lên trong tầm mắt Mặc Dương, như một đóa hoa còn đang hé nở, thắp sáng cả bức tranh thủy mặc tẻ nhạt này."
--------------