Khi Victor bị người ta coi là chen hàng và bị kéo tuốt về cuối hàng, Garr lại nói: "Trời ơi, anh xếp hàng rồi! Xem ra đây là ý trời muốn anh nếm thử món ăn ở quầy hàng này."
Victor: "Nhưng mà chúng ta không có..."
Garr dĩ nhiên biết rõ tình hình tài chính của Victor, chủ động đề nghị: "Anh có thể bán tôi cho chủ quầy đổi lấy thức ăn, người bạn của tôi, yên tâm đi, tôi sẽ lén quay lại."
Victor vừa đếm tiền trong túi, đang định từ chối thì nghe thấy một người cũng đang xếp hàng nói: "Bánh mì Panettone to như vậy mà chỉ có sáu đồng vàng, thật là đáng giá."
Nghe đến đó, Victor nói với Garr: "Tôi không thể đổi cậu cho chủ quầy, huống hồ cũng không đủ."
Garr, vốn được định giá bốn mươi đồng bạc tương đương bốn đồng vàng bị đả kích nặng nề: "Tôi... tôi lại không đáng giá bằng một cái bánh mì..."
Victor vỗ nhẹ vào cổ Garr: "Cậu đối với tôi, giá trị không thể đo bằng bạc được."
Garr vẫn không thể chấp nhận sự thật tàn khốc này, nó hiếm khi im lặng không nói lời nào.
Thấy Garr như vậy, Victor càng không thể rời khỏi hàng. Hắn vừa đếm lại tiền trong túi, có lẽ vẫn đủ để mua một hai món từ quầy hàng này, có thể chia sẻ với Garr.
Đến khi tới trước quầy, Victor phát hiện mình chỉ đủ tiền mua món rẻ nhất là khoai tây nghiền.
"Lấy hai phần khoai tây nghiền."
Nam Đồ múc khoai tây nghiền vẫn còn bốc khói nóng hổi vào hộp giấy dùng một lần, nén thành hình vòm rồi rưới lên một lớp sốt tiêu đen sánh đặc.
Victor liếc nhìn những món tráng miệng tinh xảo trên quầy, phần nào hiểu được vì sao các pháp giả lại mê mẩn đồ ăn ở đây đến vậy. Là một người hát rong, hắn từng đói đến mức phải gặm cỏ ngựa ven đường, cũng từng được vua của một vương quốc mời dự tiệc cung đình. Nhưng hắn chưa từng thấy món ăn nào mềm mại, tinh tế, lại toát ra hương ngọt quyến rũ như vậy.
TBC
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/quan-com-lien-gioi/chuong-222.html.]
Cầm hai phần khoai tây nghiền trong tay, Victor ngồi xuống khoảng đất trống gần đó, đặt một hộp trước mặt Garr, còn mình thì ăn phần còn lại.
Khoai tây nghiền có kết cấu rất mịn, không chút lợn cợn, thoang thoảng mùi sữa, hương tiêu đen đậm đà. Victor cảm thấy khoản tiền mình bỏ ra cũng không uổng, tiêu đen hảo hạng như thế chắc chắn không rẻ.
Garr l.i.ế.m sạch cả dấu vết cuối cùng trong hộp, vẫn chưa thỏa mãn nói: "Nếu vừa nãy anh đem tôi đổi cho chủ quầy, tôi nhất định sẽ ăn cho no khoai tây nghiền rồi mới bỏ trốn."
Victor: "Không ai cho ngựa ăn khoai tây nghiền cả."
Garr: "Tôi là kỳ lân cao quý cơ mà!"
Victor vuốt bờm của nó, chỉ mỉm cười.
Hắn đang chuẩn bị tìm một quầy trống để bày ra những món đồ mình muốn bán lần này thì chợt nghe có người gọi tên hắn.
"Anh là Victor, người hát rong phải không?"
"Là tôi, xin hỏi có chuyện gì?" Victor quay lại.
"Không ngờ thật sự là anh!" Pháp sư Bunil phấn khởi nói: "Tôi đã đọc du ký của anh, viết hay lắm, tôi đặt nó ngay hàng đầu trên giá sách của mình. Nhất là câu chuyện về đám thuật sĩ luyện kim ngốc nghếch bị nông dân chơi khăm, chắc chắn là có thật!"
Câu chuyện mà Bunil nhắc đến là như thế này: Một nông dân trẻ được thừa kế căn lều tranh cũ nát của cha mình, mái nhà đã mục nát đến mức không thể ở được nữa, chỉ có thể đập bỏ xây lại. Nhưng anh ta nghèo đến mức không có tiền xây nhà mới, cũng không có sức để phá lều. Thế là anh ta đi khắp nơi đồn rằng lều tranh từng được một pháp sư mạnh mẽ chọn làm nơi cất giấu kho báu, bên dưới chôn viên đá biến đá thành vàng mà ai cũng mơ ước.
Lời đồn ngày càng lan xa, có người còn nói mỗi khi hoàng hôn đến sẽ có một con quạ đậu trên hàng rào trong sân, chắc chắn viên đá ở nơi ánh mắt con quạ nhìn đến. Lại có người bảo dưới hầm rượu có một cái đèn bị lật úp, nếu dùng nó chiếu ngược xuống mặt đất sẽ thấy viên đá phát sáng.
Một nhóm thuật sĩ luyện kim tin sái cổ, ùn ùn kéo đến thị trấn. Họ không chỉ mua lại ngôi nhà của người nông dân đó, mà còn nghĩ đủ cách để tìm kho báu. Họ cày xới, lật tung từng tấc đất đáng thương kia, ngôi nhà tranh vì thế cũng nhanh ch.óng hóa thành tro bụi.
--------------