"Đây chính là chợ pháp sư ở thành Phổ Tư An sao? Hơi khác với những gì ta tưởng tượng đấy."
Người hát rong Victor cùng thú cưỡi của mình tiến vào tòa kiến trúc nơi chợ đang diễn ra. Hắn mặc một bộ áo giáp da cũ kỹ, ôm theo một cây đàn hạc đứng, trên vai đeo chiếc ba lô nặng trĩu.
Có người từng hỏi hắn: "Sao không đặt ba lô lên lưng thú cưỡi?" Rõ ràng trên lưng con thú cưỡi ấy chẳng có gì cả.
Lúc này Victor sẽ trịnh trọng giới thiệu: "Đây không phải thú cưỡi của ta, Garr là bạn ta, chúng ta là bạn đồng hành."
Người hỏi gần như ai cũng sẽ nhìn Victor bằng cùng một ánh mắt: Tên này đúng là kỳ quặc! Ai lại đi làm bạn với thú cưỡi?
Victor thì có đấy, mà hắn còn không tiếc lời giải thích với tất cả mọi người rằng con ngựa tên Garr kia có thể giao tiếp với hắn, khiến hành trình không còn cô đơn. Đến lúc đó người ta lại cảm thấy có lẽ vì quá cô đơn trên đường mà hắn đã phát điên, tưởng tượng ra một Garr luôn đồng hành.
Nhưng Victor lại rất vui khi bị gọi là kẻ điên, vì điều đó khiến nhiều người sẵn lòng nói với hắn những bí mật mà bình thường họ chẳng hé răng với ai. Ai lại đi tin lời một tên điên cơ chứ? Vậy nên họ sẵn sàng thổ lộ những điều chôn giấu trong lòng.
Victor nhờ vậy mà thu thập được rất nhiều tư liệu, tập du ký của hắn ngày càng dày, nhưng túi tiền thì ngày càng mỏng. Giờ đã không đủ tiền cho chặng đường kế tiếp. Lần này đến chợ pháp sư là để thử xem có thể bán được chút đồ, đổi lấy vài đồng vàng, cho hành trình tiếp theo bớt nhọc nhằn hơn.
Chợ pháp sư này vượt ngoài dự đoán của hắn, Victor vốn nghĩ nó chỉ mở vào nửa đêm, hoặc cổng vào đặt ở tầng hầm của một ngôi làng nào đó.
Không ngờ mọi thứ lại bình thường đến mức không thể bình thường hơn. Victor thậm chí còn nghe thấy có người vội vã chạy ngang qua mình, miệng không ngừng lẩm bẩm: "Nhanh lên! Trễ là không mua được bánh mì đâu."
Anh ta khác gì nông dân vội vã dắt lừa đi chợ đâu? Giờ giới pháp sư thực sự sống thực tế vậy sao?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/quan-com-lien-gioi/chuong-221.html.]
Người bạn bốn chân Garr của hắn bỗng nói qua liên kết tâm linh chỉ hai người mới nghe thấy: "Bánh mì? Ở đâu có bánh mì?"
Garr là một sinh vật móng guốc lạ, tự xưng là kỳ lân. Sở dĩ gọi là tự xưng, là vì trên đầu nó vẫn trơn nhẵn, chẳng thấy chút dấu hiệu nào của sừng. Có thương nhân từng nhìn thấy Garr và nói với Victor rằng, con ngựa nâu này cùng lắm thì cũng chỉ đáng giá bốn mươi đồng bạc, tốt nhất là hắn nên bán sớm đi, chứ để già rồi thì càng không ai mua.
Nhưng theo lời Garr, đó chỉ là vì nó chưa trưởng thành, nên sừng chưa mọc ra. Còn chuyện kỳ lân toàn thân trắng toát thì chỉ là lời đồn sai lệch mà thôi, chẳng lẽ kỳ lân nâu không tồn tại? Đợi đến khi sừng mọc ra, mọi người nhất định sẽ nhìn nó bằng con mắt khác.
Victor bị nó thúc giục, đành phải đi hỏi thử xem cái bánh mì được bán ở chợ pháp sư này có gì thần kỳ.
Câu trả lời là chẳng có gì đặc biệt, nếu buộc phải nói thì chỉ có thể là ngon cực kỳ.
TBC
"Chúng ta đâu còn tiền để mua bánh mì." Victor an ủi Garr: "Đợi khi tập du ký được bán đi, tôi sẽ mua cho cậu ít bánh quy đại mạch."
Một người một ngựa tiếp tục bước vào sâu trong chợ.
Garr lúc nào cũng bảo kỳ lân sẽ ưu ái những người có tâm hồn thuần khiết và lương thiện, đó chính là lý do nó chọn Victor. Nhưng bản thân Garr lại dường như chẳng mấy bận tâm đến việc giữ mình hoàn hảo về mặt đạo đức.
Bởi vì Victor nghe thấy Garr thì thầm bên tai: "Dù không mua được, anh cũng nên đến xem thử. Chẳng phải anh từng nói sẽ dành cả đời để viết một tập du ký và thi tập cao hơn cả người sao? Bánh mì được bán trong chợ pháp sư đấy, chuyện mới mẻ thế này, tuyệt đối không thể bỏ qua!"
Đến khi Victor thấy lời nó cũng có lý, tìm được quầy hàng náo nhiệt nhất trong chợ rồi, Garr lại bảo: "Ở đây chẳng nhìn thấy gì hết, anh nên tiến lên phía trước thêm chút nữa."
--------------