Nhưng cảm giác tiếc nuối đó cũng không kéo dài được lâu, Nam Đồ nhanh ch.óng phát hiện thời gian của cô không còn nhiều!
Cô vội vàng chạy vào bếp, dặn Seaver cứ tự nhiên, ngoại trừ đừng mở cửa trước thì làm gì cũng được. Nếu đói bụng thì cô còn có bánh mì và bánh quy mới nướng xong.
Seaver đi dạo một vòng quanh tiệm cơm, quay lại trước cửa bếp hỏi Nam Đồ: "Viên đá quý mà cô tặng tôi, là đến từ thế giới này sao?" Vì vậy anh mới tìm khắp cả đại lục mà không thể tìm được viên nào cùng chất liệu để đáp lễ.
Nam Đồ đang trộn vụn bánh quy với bơ để làm phần đế bánh tart, nghe vậy nói: "Ồ, anh phát hiện ra rồi..."
Chuyện Tiệm cơm Nam Lai kết nối với các thế giới khác, thật ra trong lòng nhiều khách hàng đều đã lờ mờ hiểu, đây đúng là chuyện khó mà giấu được. Thế nên Nam Đồ tiếp tục cúi đầu trộn, bình thản nói: "Không phải, viên đó là lấy từ một thế giới khác."
TBC
Chỉ một viên tinh thể nhỏ xíu như vậy, mà lại vượt qua mấy thế giới mới đến được trước mặt anh sao?
Vẻ mặt Seaver khẽ d.a.o động.
"Tôi có thể giúp gì không?" Nhìn Nam Đồ đang bận rộn, anh nhẹ giọng hỏi.
Nam Đồ quả thực đang rất gấp, cô vẫn còn nhớ Arabella từng nói với mình rằng, không gian bên trong tiệm cơm thiếu nguyên tố pháp thuật, khiến cô ấy không thể thi triển phép thuật. Thế nên cô chỉ đưa cho Seaver một cái kẹp, bảo anh cho bánh quy trên khay vào hộp là được.
Không ngờ mới quay lưng đi một chút, Seaver đã nói: "Xong rồi."
Hửm? Nam Đồ vô cùng kinh ngạc.
Cô nhìn những chiếc bánh quy trà đen được xếp ngay ngắn trong mấy chiếc hộp giấy, hỏi: "Anh làm kiểu gì vậy? Làm mẫu cho tôi xem đi."
Trong tay Seaver còn cầm chiếc kẹp mà Nam Đồ đưa cho anh vốn chẳng dùng đến."Chính là như vậy, rồi như vầy nè."
Những chiếc bánh quy trà đen vèo một cái bay khỏi hộp, nằm ngay ngắn trở lại khay nướng, rồi lại "vút" một tiếng xếp hàng trật tự chui vào hộp.
"Anh biết dùng pháp thuật?"
Seaver sững người: "Đây không tính là pháp thuật, đây là năng lực thiên phú của tôi." Lúc này anh mới nhận ra, nguyên tố pháp thuật trong thế giới này quả thực loãng đến mức gần như bằng không. Nhưng năng lực thiên phú của anh ... không cần dùng tới nguyên tố pháp thuật.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/quan-com-lien-gioi/chuong-217.html.]
Anh có chút dè dặt liếc nhìn sắc mặt của Nam Đồ.
Nam Đồ: "Tốt quá rồi!"
Cô chỉ vào những khối bột đã được chia sẵn, nói: "Vậy anh có thể nặn những khối bột này thành sợi dài rồi cuộn lên khuôn được không? Như tôi làm thế này." Nam Đồ làm mẫu một lần.
Khối bột quấn từ đầu nhọn của ống hình nón rỗng lên phía trên, đến khi hết chiều dài, sẽ thành một ổ bánh xoắn ốc.
"Không thành vấn đề." Seaver thở phào nhẹ nhõm.
Bên này Nam Đồ đang làm bánh tart trứng sữa, còn Seaver thì đã cuộn xong hết đám bánh sò kem lạnh, hiệu suất cực kỳ cao.
Năng lực của Seaver quá tiện dụng, Nam Đồ thật sự muốn giữ anh lại làm phụ bếp luôn cho rồi.
"Ui da, vỏ khoai tây nóng quá."
"Để tôi gọt."
"Giúp tôi lấy cái hũ tầng hai bên giá bên trái đi."
"Đây."
Có Seaver phụ giúp, hiệu suất chuẩn bị cao hơn hẳn khi Nam Đồ làm một mình, bận rộn vài tiếng xong, hai người thậm chí còn dư thời gian ăn sáng.
Nam Đồ ăn khoai tây nghiền sốt tiêu đen.
Muốn món khoai nghiền ngon, nhất định phải nghiền càng mịn càng tốt. Mấy dụng cụ mà Nam Đồ chuẩn bị đều không dùng đến, Seaver vừa nhận lệnh, trong không khí như có một lực ép vô hình khiến những củ khoai đã lột vỏ và hấp chín bị ép dẹp ngay tức khắc.
Trộn đều khoai tây đã bị ép, rồi lại tiếp tục nghiền thêm vài lần, sẽ thu được một phần khoai tây nghiền mềm mịn, xúc một muỗng đưa vào miệng, không cảm nhận được chút vụn nào.
--------------