Hôm nay món cá nấu dưa chua ở Tiệm cơm Nam Lai bán chạy vô cùng, chỉ cần có một bàn gọi món này, mùi chua cay đậm đà lan ra, người xung quanh lập tức hít sâu một hơi, chẳng ai cưỡng lại được một nồi cá nấu dưa chua nóng hổi cay nồng.
Hôm nay đến ăn cá nấu dưa chua còn có chủ nhân của Trấn Mộ Vân - Triệu cô nương.
TBC
Đối mặt với các cư dân mới đến dồn dập trong thị trấn, Triệu cô nương lại chấp nhận khá dễ dàng. Lần trước Vô Cực trưởng lão đến cũng là để trả tiền thuê, đưa cho nàng một đống đan d.ư.ợ.c. Những người từ bên ngoài này không hiểu sao lại thích cái thị trấn nhỏ của nàng đến thế, mỗi lần đến đều muốn ở lại.
Nhưng mà thị trấn của nàng đẹp thế này, ai cũng yêu thích thì cũng là chuyện đương nhiên thôi, Triệu cô nương nghĩ thầm.
Lúc bước vào, Triệu cô nương còn mang theo một miếng bánh gạo hấp.
Nam Đồ trông thấy thì thấy lạ, thị trấn này ngoài mình ra, còn ai bán đồ ăn nữa?
Triệu cô nương nói: "Mua ở quầy hàng ngoài kia."
Cái đó chẳng phải là ảo ảnh sao? Lần trước Nam Đồ ra ngoài, người bán hàng và khách qua đường trong Trấn Mộ Vân đều coi cô như không tồn tại, giống như chương trình được thiết lập sẵn, ai làm việc nấy, căn bản không để ý đến người thật. Vì bọn họ đều là những linh hồn lang thang tụ về không rõ nguyên do khi Trấn Mộ Vân di chuyển trong bí cảnh, không có thần trí.
Triệu cô nương nhìn vẻ mặt cô là hiểu ngay: "Chắc cô vẫn chưa ra ngoài xem nhỉ?" Minh Ngọc tiên t.ử và Huyền Thanh Quân đã dựa trên nền tảng ban đầu của Trấn Mộ Vân, thêm vào một tầng ảo ảnh mới. Chuyện này trước đó đã báo trước cho Triệu cô nương, và nàng cũng đã đồng ý.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/quan-com-lien-gioi/chuong-399.html.]
Tư duy của nàng hơi khác người thường, không cảm thấy xấu hổ vì linh lực mình không đủ, phải nhờ Minh Ngọc tiên t.ử bổ sung ảo cảnh cho Trấn Mộ Vân mà, ngược lại nàng thấy thị trấn có sức sống hơn trước thì càng vui.
Nàng còn khuyên Nam Đồ ra ngoài dạo chơi một chút: "Tuy cô không có linh lực, nhưng chỉ cần cài trâm bạch ngọc của ta, là có thể tự do đi lại trong trấn."
Nam Đồ còn chưa kịp lên tiếng, thì Triệu cô nương với đầu óc bay nhảy đã lại nghĩ đến miếng vảy rồng đỏ mà Nam Đồ từng tặng mình, lập tức đưa tay triệu hồi pháp khí nàng vừa luyện chế xong.
Lơ lửng giữa không trung là một chiếc gương cầm tay hình thoi nhỏ xinh, viền và mặt lưng gương ánh lên sắc đỏ như lửa đang chảy, rực rỡ sống động, viền gương còn được chạm khắc những hoa văn mây cầu kỳ tinh xảo. Mặt gương không phản chiếu hình người, Triệu cô nương chỉ nhẹ nhàng chạm đầu ngón tay lên mặt gương, lập tức hiện ra hình ảnh quầy bán bánh gạo mà nàng vừa mua.
"Đó, chính là quầy hàng này."
Quầy hàng đó nằm ngay gần Tiệm cơm Nam Lai, Nam Đồ thậm chí còn thấy được cả biển hiệu của tiệm trong gương. Chủ quầy là một bà dì thân thiện, mặc áo vải xám giản dị, phía trước là một quầy hàng đơn sơ dựng bằng mấy tấm ván gỗ, bên trên trải khăn hấp sạch sẽ, đặt vài loại bánh gạo khác nhau, có bánh gạo trắng mà Triệu cô nương mua, còn có loại nhìn như làm từ gạo kê là bánh gạo vàng, và một loại sẫm màu hơn, giống như có pha thêm đường đỏ.
Thỉnh thoảng có người qua đường dừng lại, thấy đứa trẻ dưới chân dán mắt vào quầy bánh không chịu đi, liền mua cho một miếng.
Quầy hàng, tiệm tạp hóa vẫn là những cái cũ, chỉ có biểu cảm của mọi người đã sinh động hơn nhiều so với lần đầu Nam Đồ nhìn thấy.
--------------