Về chuyện này, Minh Ngọc tiên t.ử nói: "Ta có linh cảm, chắc là sắp rồi."
Có người đột phá tại tiệm cơm của mình, một lần là tình cờ, hai lần thì đúng là kỳ lạ. Sau khi biết nơi này đặc biệt thích hợp cho người tu hành đột phá, Nam Đồ nể mặt năm trăm viên thượng phẩm linh thạch, cũng không ngăn cản.
Hệ thống thu được năng lượng, cô nhận được tiền, người tu hành đột phá thuận lợi, đúng là chuyện tốt ba bên cùng có lợi, sao cô lại không đồng ý?
Chỉ là cô đặt ra quy định, ai cảm thấy mình sắp đột phá thì phải báo trước cho Nam Đồ. Khi đó, Tiệm cơm Nam Lai sẽ ngừng tiếp khách khác, dọn sạch không gian chỉ phục vụ riêng cho người đó.
Năm trăm viên linh thạch bao gồm phí dọn tiệm trong mười ngày và bồi thường tổn thất sau đột phá. Nếu cảm giác về cảnh giới không đủ chính xác, vượt quá mười ngày mà vẫn chưa đột phá, thì mỗi ngày thêm phải trả thêm hai mươi viên linh thạch.
Quy định này vừa đưa ra, lượng công việc của Nam Đồ lập tức giảm mạnh. Tiệm cơm Nam Lai ba ngày hai bữa có người thuê bao tiệm, mà người thuê cũng chẳng phải để ăn cơm, Nam Đồ cũng thấy nhàn nhã hơn.
Gần đây là Minh Ngọc tiên t.ử bao trọn.
Sảnh lớn để lại cho Minh Ngọc tiên t.ử, Nam Đồ ở trong bếp lo bữa tối cho mình - xíu mại giấy.
Có người quen ăn xíu mại vào buổi sáng, Nam Đồ thì thấy buổi sáng ăn nếp dễ ngán, buổi tối ăn lại dễ đầy bụng, nên dứt khoát chuyển sang ăn trưa, dù sao cũng là cô quyết định.
TBC
Trước khi làm xíu mại phải hấp một nồi cơm nếp, nếp đã ngâm nước được trải đều, rồi chọc vài lỗ để hơi nước dễ xuyên qua, giúp nếp chín đều.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/quan-com-lien-gioi/chuong-449.html.]
Ngay sau đó, Nam Đồ bắt đầu xào phần nhân khác. Trước tiên cô chọn một miếng thịt heo đùi có cả nạc lẫn mỡ, tách riêng phần mỡ và nạc rồi cắt nhỏ.
Mỡ heo cho vào chảo xào trước, mỡ chảy ra cùng tiếng xèo xèo giòn tai, đây là loại mỡ heo mà Nam Đồ mong muốn, khi làm xíu mại sẽ không cần thêm dầu nữa. Mỡ heo dần teo lại và chuyển sang màu vàng giòn, trở thành tóp mỡ, không cần vớt ra, cứ thế gói vào xíu mại, ăn vào vừa giòn vừa béo, còn có chút xì dầu trào ra, thơm không chịu nổi.
Khi dầu trong chảo vừa đủ, cô lần lượt cho các nguyên liệu còn lại vào chảo, cô đã chuẩn bị sẵn nấm hương thái hạt lựu và măng non cắt nhỏ, xào cùng với thịt nạc nêm nếm cùng gia vị, chỉ một lát sau mùi thơm đã lan tỏa khắp gian bếp.
Lúc này trong chảo nhìn vẫn còn khá nhiều dầu, nhưng khi trộn chung với cơm nếp thì sẽ vừa vặn, nếp phải thật bóng và ngậy mới ngon.
Nam Đồ đem nếp trộn đều với các nguyên liệu vừa xào, cơm nếp trắng nõn lập tức ngả sang màu nâu sẫm, bề mặt óng ánh lớp dầu, nhìn thôi đã thấy thèm.
Tiếp theo là làm vỏ xíu mại. Tinh túy của xíu mại giấy là vỏ phải mỏng như giấy, hấp lên phải trong suốt, mỏng đến mức ánh sáng xuyên qua được mới xứng đáng với cái tên.
Cán vỏ đối với Nam Đồ chẳng có gì khó khăn, cây cán bột lăn vài vòng là đã tạo ra được một miếng vỏ xíu mại mỏng lớn.
Bên kia Seaver đã làm theo yêu cầu của Nam Đồ, nắn phần nhân thành từng viên nhỏ. Nam Đồ cầm lấy từng viên, đặt vào giữa miếng vỏ, cổ tay xoay nhẹ, vừa bóp vừa nâng, tiếp tục bóp rồi nâng, chiếc xíu mại xoay một vòng trong tay cô, nếp gấp đều đặn tinh tế, thành phẩm xíu mại vỏ giấy mỏng tang trông đẹp như tác phẩm nghệ thuật đã hoàn thành.
Seaver đứng bên cạnh cô nóng lòng muốn thử, chờ Nam Đồ thật sự đặt miếng vỏ lên tay mình rồi, anh lại có phần lúng túng không biết làm sao.
Anh vừa nhớ lại động tác của Nam Đồ vừa bóp vừa nâng, tốn không ít thời gian mới miễn cưỡng gói được một cái xíu mại. Thành phẩm làm ra lại hoàn toàn khác với của Nam Đồ, có chỗ thưa thớt như bị mẻ răng, có chỗ thì do bóp không khéo nên bị nhăn nhúm nhiều nếp, cả cái xíu mại nhìn chung có thể dùng từ "muốn sao làm vậy" để hình dung.
--------------