Hiện tại vẫn chưa đến thời gian bí cảnh mở cửa, trong Trấn Mộ Vân chẳng có lấy một người sống cần ăn cơm, dựng vỉ nướng ở đây cũng chẳng sao.
Thấy quen với cảnh tượng Trấn Mộ Vân thay đổi đều đặn từ náo nhiệt người qua kẻ lại đến tiêu điều vắng lặng, Nam Đồ cũng đã quen, như xem trình chiếu slide, đúng chu kỳ bốn tiếng là đổi một lần.
TBC
Mùi thơm của đồ nướng bay ra.
Nam Đồ rắc gia vị lên các xiên thịt nướng, đặc biệt là cánh gà siêu cay mà Thi Văn Tuyên đích danh gọi món. Cả trong lẫn ngoài đều phủ kín hỗn hợp gia vị nướng trộn với một lượng lớn bột ớt, sau đó mới bưng về tiệm cơm.
Mọi người vừa ăn xiên nướng vừa hiếm hoi uống chút rượu. Đinh Lộ và Hầu Nhã Cầm đều mời Ninh Chiêu một ly, nhờ anh chăm sóc mà họ mới có thể đến Tiệm cơm Nam Lai, sống những ngày an ổn không còn lo chuyện cơm áo gạo tiền. Giờ Ninh Chiêu lại đi tìm hài cốt chồng họ, quả là trượng nghĩa. Hai người không giúp gì hơn được, đành kính một ly rượu, chúc anh và Thi Văn Tuyên thượng lộ bình an, đồng thời còn lấy ra tinh hạch dành dụm của mình, bảo Ninh Chiêu mang đi thuê người đồng hành.
Tân Hoan vì từng bị đồng đội phản bội nên xưa nay không muốn nhắc đến quá khứ làm lính đ.á.n.h thuê, vậy mà lần này cũng dốc hết ký ức còn nhớ, cặn kẽ truyền lại kinh nghiệm và kỹ năng sinh tồn cho Thi Văn Tuyên, sợ cậu quên mất cô còn viết cả một quyển sổ tay nhỏ.
Thi Văn Tuyên cảm động nhận lấy, Tân Hoan nhân lúc đang ngà ngà say mà vỗ mạnh vai cậu.
"Xin nghỉ dài như thế, may mà chị Nam Đồ thông cảm, không thì sớm bị đuổi việc rồi, lo xong chuyện thì mau quay về, tiệm cơm đang thiếu người lắm đó!"
Thi Văn Tuyên lặng lẽ gật đầu, chộp lấy xiên cánh gà siêu cay rồi nhét vào miệng. Vừa c.ắ.n một miếng, hai hàng nước mắt trào ra, càng khóc càng dữ.
Nam Đồ bật cười, chẳng trách đòi ăn cánh gà cay đến vậy, hóa ra muốn mượn cớ để khóc một trận. Khóc thì cứ khóc đi, còn phải bày lý do nữa, bình thường đâu thấy cậu da mặt mỏng như thế.
Mọi người đều bật cười, Thi Văn Tuyên vẫn vừa nức nở vừa phản bác: "Tôi thật sự là bị cay đến khóc mà, cánh gà này cay kinh khủng, không nên gọi là cánh gà nướng cay siêu cấp đâu, nên gọi là cánh gà siêu cay địa ngục bùng nổ mới đúng!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/quan-com-lien-gioi/chuong-376.html.]
Loại cánh gà siêu cay địa ngục bùng nổ này, Nam Đồ rất có tầm nhìn xa trông rộng, chỉ làm đúng hai xiên.
Lúc này còn một xiên nữa đặt trong đĩa, chẳng ai dám động.
Ngay lúc đó, Nam Đồ nghe thấy một tiếng chuông gió quen thuộc vang lên.
Tại cửa sau của tiệm cơm, bất ngờ xuất hiện một lão giả tóc bạc râu dài, vóc dáng cao lớn, dung mạo đoan chính, mặc một bộ trường sam màu xanh lam, bên hông đeo một đai ngọc to bản, trên đai gắn mấy viên ngọc tỏa ánh sáng lấp lánh. Ông chạm mắt với Nam Đồ, cũng thoáng sửng sốt.
Tân Hoan nhỏ giọng hỏi Nam Đồ: "Là khách hàng mới sao?"
Vừa rồi Nam Đồ ra ngoài nướng đồ, lúc quay lại quên đóng cánh cửa thông giữa các thế giới, cô cũng không ngờ bí cảnh này lại có người xuất hiện. Không phải vẫn chưa tới thời gian mở cửa sao?
Vô Cực trưởng lão sải bước tiến đến: "Nơi này là tiệm cơm sao?" Ông đã nhìn thấy bảng hiệu Tiệm cơm Nam Lai từ bên ngoài.
Vấn đề là... nơi này vốn không nên có tiệm cơm mới đúng?
Vô Cực trưởng lão xuất thân từ Linh Tiêu môn, đúng là hiện tại Ức Linh Vực vẫn chưa đến thời gian mở ra, nhưng ông mang trong mình bí bảo tiên môn - Nhật Nguyệt Toa, có thể phá vỡ màn chắn của Ức Linh Vực, tiến vào bí cảnh trước thời hạn.
Dĩ nhiên bí bảo không phải được giao cho Vô Cực trưởng lão một cách vô cớ, ông đến đây là có nhiệm vụ.
Ức Linh Vực ngoài việc sản sinh ra đủ loại thiên tài địa bảo, môi trường đặc thù áp chế tu vi còn là nơi lý tưởng để đệ t.ử các môn phái mài giũa tâm tính, khơi dậy tiềm năng, giúp họ vừa mới bước vào con đường tu tiên có thể củng cố căn cơ. Nhưng nơi này cũng không phải là không có nguy hiểm, nếu chỉ là hiểm cảnh thông thường thì để đạt được mục đích rèn luyện, các môn phái dĩ nhiên sẽ không can thiệp.
--------------