Nhưng mà, ai bảo Arabella là vị khách đầu tiên của Nam Đồ ở thế giới ma pháp, còn là người dẫn cô đến chợ pháp sư, cũng là bạn của cô cơ chứ.
Dĩ nhiên, cô bạn này cũng bị kéo đi làm diễn viên quần chúng luôn.
Làm diễn viên quần chúng còn có đãi ngộ nữa chứ, Nam Đồ không chỉ chuẩn bị lượng kem lớn, còn làm thêm nhiều món ăn khác mà thường ngày không làm.
Hôm nay vì tiếp Jacques, cô thậm chí còn không tham gia chợ, nhất định phải giữ được hắn.
Không hẳn là để đẩy giá quyền phân phối kem lên cao, mà là Nam Đồ muốn đạt được thỏa thuận trên cơ sở cả hai bên đều hài lòng. Seaver và Arabella chính là chất xúc tác để thúc đẩy vụ giao dịch này.
"Hai người nói xem, trong mấy món này món nào có thể giống như kem, được giới quý tộc ưa chuộng?" Nam Đồ hỏi.
Jacques định bán kem đi đâu, Nam Đồ chỉ cần nghĩ cũng biết. Món ăn của cô vốn đã không rẻ, lại phải cộng thêm phí vận chuyển, phí thuê pháp sư hệ băng bảo quản, rồi đủ loại chi phí linh tinh khác, ngoài quý tộc và thương gia ra, Nam Đồ không tưởng tượng nổi ai còn có thể chi nổi tiền để mua.
Tuy nhiên Nam Đồ cảm thấy hiểu biết về thế giới ma pháp của bản thân vẫn còn quá ít, đành phải nhờ cậy người bản xứ. Mặc dù hai người kia vừa không phải người thường cũng chẳng phải quý tộc, nhưng cô thật sự không nghĩ ra còn có thể hỏi ai.
Cô đâu có quen biết quý tộc nào trong giới người thường.
Arabella đang ăn bánh su kem, cô ấy cực kỳ thích cảm giác c.ắ.n mạnh một miếng, lớp kem mềm mại bên trong vỏ giòn vỡ tung ra trong miệng.
Nghe thấy câu hỏi của Nam Đồ, cô chỉ vào từng món ăn trên bàn: "Tất cả."
Nam Đồ: "?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/quan-com-lien-gioi/chuong-230.html.]
"Nếu cô biết mỗi ngày họ phải ăn gì, cũng sẽ nghĩ như vậy." Arabella kể cho Nam Đồ cách làm một loại rượu gia vị nổi tiếng.
"Thêm bột gia vị pha từ quế, đinh hương, gừng, nhục đậu khấu, cao lương khương, tiêu dài, tiêu đen vào rượu nho, cùng với hồi, cần dại, xô thơm, bạc hà, hương thảo... họ gọi thứ đó là "Nước của sự sống", họ tin rằng loại rượu đó chữa được bệnh đau dạ dày, đau đầu và sốt, thậm chí giúp họ tiến gần hơn đến thần linh."
Arabella nhận xét: "Tôi làm t.h.u.ố.c ma pháp cũng không dám cho nhiều thứ như thế."
Nam Đồ thì nghĩ, mấy loại gia vị này thật sự có thể tùy tiện bỏ vào sao? Là một đầu bếp, tuy cô cũng dùng gia vị, nhưng bất kể liều lượng hay cách dùng đều rất cẩn trọng, vì một vài loại gia vị có tính độc. Nếu cô nhớ không lầm, nhục đậu khấu dùng nhiều sẽ có tác dụng gây ảo giác.
Vậy nên cái gọi là hiệu quả giúp tiếp cận thần linh của "Nước của sự sống", có khi chỉ là người uống bị ngộ độc nhẹ rồi sinh ảo giác?
Seaver cũng chia sẻ với Nam Đồ một món ăn từng được phục vụ tại bữa tiệc quý tộc.
TBC
Thịt gà xay nhuyễn trộn với lòng trắng trứng đ.á.n.h bông, nhồi vào vỏ sò hấp chín, sau đó dùng mật ong và nước ép lý chua đen để nêm nếm.
"Thịt gà hấp vị ngọt kỳ lạ lắm." Seaver nhớ lại hương vị lạ lùng đó, nhăn mặt, hơn nữa lòng trắng trứng còn có mùi tanh.
Thật ra không phải món nào quý tộc cũng màu mè mà dở tệ, chỉ là trong các buổi tiệc chiêu đãi khách, rất hay xuất hiện kiểu "càng long trọng càng lòe loẹt, càng lòe loẹt lại càng khó ăn".
"Rất tốt." Nam Đồ cảm thấy tự tin hơn."Bây giờ chúng ta cùng diễn tập trước xem lát nữa Jacques đến thì nói gì nhé!"
Seaver và Arabella đều không thể dùng hình dạng thật để gặp Jacques, bọn họ nhìn chẳng giống thương nhân chút nào, thậm chí còn không giống người bình thường.
Arabella uống t.h.u.ố.c xong, dáng người cao lên vài phân, nước da sẫm lại và thêm vài phần phong sương, mái tóc đỏ sậm được buộc gọn sau đầu bằng một dải băng, đội thêm một chiếc mũ hai sừng.
--------------