Đây là lần đầu hắn tiếp xúc với phương pháp làm món ăn kỳ quặc này, mất đến nửa tiếng mới đập được một miếng cá, mà càng nôn nóng thì càng không ra được miếng nào đạt chuẩn.
Miếng cá đập ra nhỏ quá, không đạt; không thành hình tròn, hình thù kỳ quặc, không đạt; viền ngoài không đều, như răng cưa, không đạt. Bột khoai lang cho nhiều quá, ăn vào cứng, cũng không đạt.
Thiện Diệp có mấy lần còn vì lực quá mạnh mà đập thủng cả miếng cá, sau đó nghĩ cách đập xung quanh để vá lại cái lỗ ấy. Nhưng vẫn bị Nam Đồ nhìn ra ngay.
Nhìn thì có vẻ vá xong rồi, nhưng chỉ cần giơ dưới ánh sáng là thấy ngay chỗ nào mỏng, chỗ nào dày, không đạt.
Cả buổi sáng, mẹt bên trái xếp chồng lên không ít miếng cá, còn mẹt bên phải thì vẫn trống trơn.
Mãi đến khi hoàng hôn buông xuống, Thiện Diệp đã không còn coi việc làm được một miếng cá đạt chuẩn là mục tiêu nữa, hắn chỉ chuyên tâm dùng cây gậy mảnh trong tay đập lên miếng cá, tay còn lại thỉnh thoảng rắc thêm chút bột, lực đập nhẹ nhàng, động tác nhanh gọn, thậm chí mỗi phút có thể đập gần trăm lần.
Thế nhưng, giữa những động tác lặp đi lặp lại tẻ nhạt ấy, tâm trạng của Thiện Diệp dần trở nên bình lặng, những tiếng ồn ào xung quanh cũng dần mờ nhạt trong tai hắn, những suy nghĩ vụn vặt trong đầu cũng biến mất, thay vào đó là một cảm giác điềm tĩnh chưa từng có.
"Được rồi." Không biết từ lúc nào Nam Đồ đã đứng sau lưng hắn, lên tiếng ngăn lại động tác của Thiện Diệp.
TBC
Cô cẩn thận nhấc miếng cá tròn và mỏng ấy lên, đặt vào mẹt bên phải.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/quan-com-lien-gioi/chuong-421.html.]
Tối hôm đó, các tiền bối giới tu chân đã được thưởng thức món mì cá mà vãn bối Thiện Diệp đập ra.
Đập cá chỉ là bước đầu tiên, miếng cá đạt chuẩn phải được nướng sơ cho chín tái, rồi gấp lại cắt sợi, xốc lên là thành từng sợi mì cá.
Sau khi phơi khô dưới nắng có thể bảo quản loại mì cá này đến nửa năm, vì làm từ thịt cá nên bản thân sợi mì đã mang vị ngọt thanh, ngày thường khi nấu canh hay nấu mì chỉ cần bỏ vào một nhúm là đủ làm dậy hương vị, nước dùng cũng thơm ngon hơn hẳn.
Huống chi bây giờ Nam Đồ đang nấu món mì cá gà hầm, nước gà trong vắt nấu cùng một nắm mì cá sợi mỏng dẻo dai, không cần thêm nguyên liệu rườm rà, chỉ thả thêm một ít rau xanh giòn giòn, đơn giản mà thơm ngon nức mũi.
Tạ Phi Quang nhìn tô mì cá gà hầm bày biện thanh đạm trước mặt, nước dùng gà trong suốt màu hổ phách nhạt, vài sợi mì cá trắng như tuyết xếp ngay ngắn, điểm xuyết hai ngọn cải non xanh mướt, ngoài ra không có thêm thứ gì khác, vậy mà chỉ nhìn thôi đã khiến người ta ưa thích.
Ông lập tức gắp lên một đũa nếm thử.
Nước dùng gà hầm trong trẻo thơm ngát, vị tươi đậm đà lan tỏa trong miệng, sợi mì vừa thấm vị nước dùng, lại mang theo vị ngọt tự nhiên từ cá, ăn vào khác hẳn sợi mì bình thường, nhưng cũng không có cảm giác như đang ăn thịt cá, có thể nói là ăn cá mà chẳng thấy cá, giống mì mà chẳng phải mì, là một trải nghiệm mới lạ vô cùng.
Mì cá tuy làm từ thịt cá nhưng lại không hề tanh, chỉ có vị ngọt thanh lan tỏa nơi đầu lưỡi. Tất cả đều nhờ Nam Đồ chọn loại cá miện tươi sống, thịt săn chắc, ngọt và ít tanh.
Chọn cá là cả một nghệ thuật, nếu sơ ý dùng phải loại không ngon, thì trải nghiệm sẽ tệ hại vô cùng, vị tanh quyện vào trong mì cá, không tài nào khử được. Loại cá thịt tơi, thiếu độ kết dính cũng không thể dùng, vì không thể kết hợp tốt với bột khoai lang, hoàn toàn không thể đập thành bánh cá.
--------------