Trên cây đại thụ ở đầu trấn, những chiếc chong ch.óng giấy treo lủng lẳng ngày một nhiều, thỉnh thoảng Nam Đồ vẫn sẽ ghé xem thử bên trong viết gì.
[Rất hối hận vì không nghe theo lời khuyên của các tiền bối, lúc đi ngang quầy hoa đã mua một chậu đan hà liễu. Đến hôm sau mới phát hiện đó là cỏ ngưu tất không thể làm t.h.u.ố.c, chỉ đành tự an ủi là bỏ ra trăm lượng bạc để nhớ mãi sự khác biệt giữa đan hà liễu và cỏ ngưu tất cũng xứng đáng. ]
[Đừng nghe mấy người học nghề chưa đến nơi đến chốn doạ dẫm, sạp đồ cổ thực sự có bảo vật đấy, tôi đã tìm được một cuộn dây cung luyện từ gân báo sấm. Ngoài ra đồ ăn ở Tiệm cơm Nam Lai quả thật rất ngon, đặc biệt là món gà ngà, dùng lát thịt gà cuốn với măng đông, măng trắng như ngà voi, thịt gà tươi mềm thơm ngon, hai thứ hoà quyện c.h.ặ.t chẽ, bóc sao cũng không rời ra, đây là lần đầu tiên tôi ăn món thú vị đến vậy. ]
TBC
[Nếu tự tin với t.ửu lượng của mình, thì thử một chút U Lan Chước của quán rượu Thanh Lao cũng không sao, ba bình vào bụng liền có dòng khí ấm áp dâng lên từ đan điền, chạy khắp bốn chi trăm mạch, thông suốt hết những chỗ tắc nghẽn trong kinh mạch. ]
[Lỡ uống phải Bích Tuyền Tô, hai chén đã say lăn quay. Nhưng biết sức mình đến đâu, ta vốn cũng chẳng có ý định khai thông kinh mạch gì, chỉ là muốn nếm thử rượu ngon, còn đặc biệt đến Tiệm cơm Nam Lai mua hai đĩa bắp bò kho về để nhắm. Bắp bò kho uống cùng Bích Tuyền Tô đúng là mỹ vị nhân gian, gân bò trong suốt, thịt mềm dai đậm đà, mùi hương ngào ngạt lan toả trong miệng. ]
Nói chung, trong Trấn Mộ Vân vừa có cơ hội lại vừa có cạm bẫy, chỉ xem người đến có nắm bắt được hay không thôi.
Nhưng dù có ra sao thì cuối cùng cũng sẽ có Tiệm cơm Nam Lai dâng lên món ngon xoa dịu lòng người, thật thà không lừa ai cả.
Cái cây đại thụ kia, đã trở thành bảng thông báo của các đệ t.ử tiên môn, Nam Đồ gọi nó là [Khu bình luận đại thụ].
Gần đây việc Minh Ngọc tiên t.ử đột phá thành công giống như một hồi kèn lệnh, thổi vang khúc khải hoàn liên tiếp của những lần đột phá.
Khi tâm nguyện của các trưởng lão dần được toại nguyện, bầu không khí trong Trấn Mộ Vân cũng trở nên lười biếng hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/quan-com-lien-gioi/chuong-452.html.]
Lúc này Lữ T.ử Trạc đến Trấn Mộ Vân, sự tồn tại của Trấn Mộ Vân không còn là bí mật gì nữa, đã được các đệ t.ử tiên môn xem như một bí cảnh di động. Lữ T.ử Trạc mong ngóng đã lâu, lần này cuối cùng đến lượt hắn vào trải nghiệm!
Hắn rất kiên nhẫn, tháo từng cái chong ch.óng trên cây đại thụ xuống đọc kỹ, ghi chú lại các điểm quan trọng, chuẩn bị chu đáo, rồi mới tự tin bước vào Trấn Mộ Vân.
Điểm đến đầu tiên của Lữ T.ử Trạc là quán rượu Thanh Lao, hắn có t.ửu lượng cực tốt, ba bình rượu nhỏ nhoi sao có thể hạ được hắn.
Từ xa đã ngửi thấy mùi rượu thơm nồng, nhưng khi tìm đến nơi lại khiến Lữ T.ử Trạc sửng sốt, chỉ thấy giá kệ trong t.ửu phường bị tháo tung bừa bộn, cờ rượu cũng chẳng biết đi đâu mất, giữa sân trống ra một khoảng lớn, bày đầy gỗ và dụng cụ.
"Đây không phải là quán rượu Thanh Lao sao?" Lữ T.ử Trạc lên tiếng hỏi.
Người đang bận bịu bên trong là Huyền Thanh Quân, không thèm ngẩng đầu lên.
"Ta không bán rượu."
"Sao lại thế này?" Lữ T.ử Trạc nhìn thấy ở góc tường còn chất mấy chum rượu, vội vàng nói: "Ta nguyện bỏ ra một trăm lượng để mua một vò. Loại nào cũng được. Ta thật lòng yêu rượu, là ngưỡng mộ danh tiếng mà đến. Chưởng quầy à..."
Huyền Thanh Quân chán ngấy mấy lời của hắn, dứt khoát tháo biển hiệu của t.ửu phường xuống, một b.úa chẻ làm đôi: "Từ nay chỗ này là xưởng mộc. Cậu muốn đóng đồ không? Không thì mời về. Nói trước luôn, đồ phức tạp không làm, ta không biết, đồ đơn giản cũng không làm, chán lắm."
Nói xong, y bắt đầu lắp ráp đống ván gỗ dưới đất, dần dần một khung xích đu hiện lên trước mắt Lữ T.ử Trạc.
--------------