Có một vấn đề Nam Đồ luôn rất muốn biết, Seaver mở Nhà trọ Hắc Đẩu, tổ chức chợ phiên của các pháp sư, còn không thiếu lần đều đặn bày sạp ở đó, có thể thấy chí hướng của anh và Nam Đồ tương đồng, đều coi kiếm tiền là mục tiêu quan trọng trong đời.
Thế nhưng, đã tổ chức phiên chợ cho pháp sư, Nam Đồ nghĩ anh sẽ thu phần trăm của các chủ sạp gì đó, kết quả lại không có. Vậy vì sao phải cực khổ làm không công?
Đối mặt với thắc mắc của cô, Seaver giải thích: "Cô nghĩ là chợ pháp sư có trước, hay Nhà trọ Hắc Đẩu có trước?"
Theo lẽ thường, dĩ nhiên là phiên chợ có trước, pháp sư tụ hội, các khách sạn bình thường không dám nhận họ, thế nên mới có Nhà trọ Hắc Đẩu phù hợp với pháp sư.
Nhưng một khi Seaver hỏi vậy, dĩ nhiên tình hình sẽ không phát triển theo hướng bình thường.
Nam Đồ: "Chẳng lẽ... anh mở Nhà trọ Hắc Đẩu trước?"
Seaver gật đầu: "Cô biết thiên phú của tôi có liên quan đến không gian, có thể khai mở không gian rộng lớn bên trong một công trình nhỏ hẹp, rất thích hợp để làm khách sạn."
Anh có hơi bất lực nói: "Nhưng loại không gian như vậy tuy không sập, lại thường khiến người ta thấy không được tự nhiên, người dọn phòng lại là tinh linh nâu, người bình thường vào ở không bao lâu liền sợ hãi mà bỏ đi. Tôi đành nghĩ xem, ai sẽ không sợ mấy hiện tượng kỳ lạ đó? Có lẽ chỉ có giới pháp sư. Làm sao để kéo họ vào khách sạn của tôi? Vậy chỉ còn cách tổ chức một phiên chợ pháp sư thôi."
Sau khi mở chợ, Seaver lại phát hiện ra một cơ hội kinh doanh nữa - bán áo choàng.
Có pháp sư vì muốn giữ riêng tư, không muốn lộ mặt thật, thấy áo choàng là mua liền. Seaver vừa bán áo choàng ở chợ, vừa trấn giữ nơi đó, mấy chục năm nay, không phải lần nào anh cũng cũng tham gia chợ phiên, chỉ đến một hai lần mỗi năm mà thôi.
Chỉ là năm nay vừa khéo, lần duy nhất Seaver xuất hiện ở chợ lại đúng lúc gặp Nam Đồ.
Toàn bộ kế hoạch kinh doanh của Seaver không thể nói là không có hiệu quả, dù sao thì doanh thu của Nhà trọ Hắc Đẩu đúng là đã tăng lên, lại còn rất ổn định. Chỉ có thể nói tư duy hơi kỳ quặc, như thể dùng đại bác để b.ắ.n muỗi vậy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/quan-com-lien-gioi/chuong-236.html.]
Nhưng Nam Đồ có thể khẳng định một điều, trong mắt Seaver, thịt muỗi cũng là thịt.
Cô chủ động mời: "Anh có muốn kinh doanh kem cùng tôi không?"
Seaver bán tín bán nghi nói: "Tôi có thể giúp được gì sao?"
Nam Đồ chắc nịch nói: "Anh rất quan trọng."
Công nghệ có lợi thế của công nghệ, pháp thuật cũng có sở trường riêng, đặc biệt là khi làm kem cần phải qua nhiều lần làm lạnh, mỗi lần mất cả vài tiếng đồng hồ, chỉ cần có một pháp sư biết dùng băng hệ, cũng có thể tiết kiệm cho Nam Đồ một lượng lớn thời gian và sức lực.
Chưa kể đến năng lực không gian đặc biệt của Seaver.
Hai người bàn bạc thời gian cùng nhau làm kem, đến lúc đó Tiệm cơm Nam Lai sẽ đóng cửa nghỉ, Seaver sẽ đi từ cánh cửa mà Nam Đồ để lại trong Nhà trọ Hắc Đẩu để vào giúp đỡ.
TBC
Ngoài chuyện này, sáu ngàn đồng vàng Jacques mang đến, Nam Đồ cũng giao cho Seaver, nhờ anh giúp đổi thành Bột ma pháp.
Lần chợ phiên của các pháp sư lần này đã kết thúc, nếu đợi đến phiên chợ hai tuần sau mới đổi Bột ma pháp, vậy là đã quá thời hạn hệ thống giao nhiệm vụ.
Seaver nói ở đại lục còn rất nhiều chợ nơi các pháp sư tụ tập, đâu cũng có người bán bột ma pháp ở.
Thấy Nam Đồ yên tâm để anh mang đi mấy túi tiền, Seaver không nhịn được nói: "Cô không sợ tôi cầm tiền cô chạy luôn à, tôi là rồng ham tiền đấy."
Nam Đồ nhìn mấy túi tiền lớn nặng trĩu trên mặt đất, thật khó tưởng tượng dáng vẻ Seaver ôm tiền bỏ trốn. Không nói đến quan hệ giữa hai người, anh thân là rồng kẻ đứng đầu chuỗi thức ăn của thế giới ma pháp, anh thật sự để mắt đến ít tiền này của cô sao? Chẳng phải truyền thuyết đều kể rằng kho báu của rồng chất cao như lâu đài, vàng đồng xếp thành đống cao như núi, đủ để rồng lăn lộn trên đó?
--------------