Thật là quái lạ, xưa giờ chỉ nghe nói ở Ức Linh Vực có thể củng cố tu vi, chưa từng có ai đột phá ở đó. Bởi vì điều kiện cơ bản nhất để đột phá là tu vi phải đạt đến viên mãn, mà Ức Linh Vực lại áp chế cảnh giới, thì làm sao đột phá nổi?
Cũng chính vì lý do đó, các đệ t.ử tiên môn ở lại Ức Linh Vực nhiều năm tuy tu vi không tăng lên chút nào, nhưng thực chất lại đang tích lũy nền tảng cho con đường tu luyện tương lai, vững chắc căn cơ, còn tốt hơn là mù quáng cầu đột phá.
Vô Cực trưởng lão nói: "Tuy nói là ở trong Ức Linh Vực, nhưng chỗ ta vào hình như là một 'vực trong vực', tu vi không bị áp chế, gặp được cơ duyên, không ngờ lại một lần đột phá đến kỳ Hóa Thần."
Ông kể lại toàn bộ chuyện mình gặp phải ở Tiệm cơm Nam Lai cho các vị có mặt.
Cuối cùng ông nói: "Ta đoán Tiệm cơm Nam Lai là một 'vực trong vực', bà chủ là Nam cô nương, cũng là người đến từ nơi khác. Nhìn qua thì giống người thường không có chút tu vi nào, nhưng thực ra lại có khí chất rất khác biệt."
Các trưởng lão khác không khỏi tò mò về Tiệm cơm Nam Lai. Nhất là mấy người tu vi đã đạt đến đại viên mãn nhưng mãi chưa đột phá được, lúc này họ hận không thể cướp lấy nhật nguyệt thoi để lao vào Ức Linh Vực ngay.
Tu tiên là đạo khó nhất là cầu duyên, c.ắ.n một miếng cánh gà mà đột phá, chuyện tốt như thế đúng là xưa nay chưa từng có, về sau cũng không ai có được. Đã vậy, sao không đến tiệm cơm kia xem thử?
Vì vậy, mấy vị trưởng lão ban nãy còn đùn đẩy nhau đi trông coi đệ t.ử tông môn trong Ức Linh Vực, lúc này liền đổi giọng thật nhanh:
"Đương nhiên là ta đi rồi, các vị còn phải lo việc trong tông môn, nơi ta thì thanh tĩnh nhất, lúc này chính là thời điểm nên dốc sức vì tông môn."
"Ôi, đại đệ t.ử của ta đã xử lý những chuyện vặt vãnh đó thành thạo lắm rồi, việc trong tông môn giao cho nó, ta thì đang nhàn rỗi đến phát buồn đây. Ha ha, tính ta là vậy, chẳng chịu ngồi yên bao giờ."
"Lần trước Ức Linh Vực mở là Thanh Vân chân nhân đi, lần này đến lượt ta rồi, chẳng lẽ lại để Thanh Vân chân nhân phải vất vả thêm lần nữa."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/quan-com-lien-gioi/chuong-389.html.]
TBC
Mấy người tranh nhau nói không ngớt, nghe thấy Vô Cực trưởng lão lên tiếng: "Các người đừng tranh nữa, vẫn là ta đi."
Mọi người đồng loạt nhìn về phía ông, đây là vì sao?
Vô Cực trưởng lão: "Lúc ta đột phá đã làm hỏng bàn ghế của người ta, đã hứa sẽ bồi thường năm trăm linh thạch, tiện thể mang đến luôn."
Thế thì có sao? Dù sao ai cũng định đến Tiệm cơm Nam Lai, tiện tay giúp ông mang đi là được chứ gì. Thế là mọi người lại tiếp tục tranh cãi.
Chưởng môn Nguyên Quang Kiếm Tôn kết thúc cuộc tranh luận không có hồi kết này.
"Năm tông môn lớn đã thỏa thuận, vì công bằng, mỗi bên ít nhất phải cử một trưởng lão vào Ức Linh Vực, nhưng cũng đâu có nói không được cử nhiều người. Bí cảnh lớn như thế, chẳng lẽ không chứa nổi thêm vài người?"
Quả thật đúng vậy. Các vị trưởng lão mặt mày rạng rỡ, cùng đi! Cùng đi!
Nguyên Quang Kiếm Tôn lại nói: "Các người đều kéo nhau vào bí cảnh, đi là mấy năm trời, chẳng phải Linh Tiêu môn sẽ thành cái vỏ rỗng sao? Vì vậy nhiều nhất chỉ được ba người đi thôi."
***
Đến ngày Ức Linh Vực mở ra, tại cửa vào bí cảnh, các trưởng lão của các môn phái chào hỏi lẫn nhau, toàn là những nhân vật có danh tiếng trong giới tu chân, đều rất quen mặt. Chỉ là hôm nay số người đến tiễn đệ t.ử, hình như hơi nhiều quá thì phải?
--------------