Hắn ngẩn người tại chỗ, chuyện này sao lại khác xa lời mọi người kể vậy?
Mới đứng đó được một lúc, đã thấy có một phụ nhân ôm hoa đi tới, chắc chắn là chủ quầy hay bán linh thảo thật giả khó phân trong lời đồn rồi!
Lữ T.ử Trạc vừa nhìn liền nhận ra đó là một chậu chi lan quấn tơ, cánh hoa đỏ sẫm xếp tầng tầng lớp lớp, trên mỗi cánh đều có vân tơ vàng như chỉ, quý phái hoa lệ vô cùng. Đây là d.ư.ợ.c liệu chủ chốt để luyện bạo nguyên đan – đan d.ư.ợ.c giúp bùng phát sức mạnh vượt hai tiểu cảnh giới trong thời gian ngắn.
Hắn lập tức lao đến: "Đại tẩu, chậu hoa này bán cho ta đi, ta ra giá năm mươi lượng bạc."
Minh Ngọc tiên t.ử vòng qua hắn đi tiếp: "Cậu muốn mua hoa thì tìm người bán hoa, ta chỉ là người đi ngang đây thôi."
Lữ T.ử Trạc vội đuổi theo: "Nhưng ta lại chỉ ưng chậu hoa trong tay đại tẩu, bà báo giá đi, chúng ta có thể thương lượng mà."
Minh Ngọc tiên t.ử đã bước vào xưởng mộc, đi đến bên chiếc xích đu vừa định hình xong, tiện tay c.h.ặ.t ngang gốc chậu chi lan quấn tơ, quấn dây leo quanh khung xích đu, nàng hài lòng gật đầu.
Đừng mà! Chi lan quấn tơ mà bị c.h.ặ.t gốc sẽ nhanh ch.óng mất đi d.ư.ợ.c tính, Lữ T.ử Trạc đau lòng như d.a.o cắt.
Trơ mắt nhìn chậu hoa mà không mua được, rượu cũng không uống được, Lữ T.ử Trạc đành tiếc nuối rời đi.
Sau khi hắn đi rồi, Huyền Thanh Quân đẩy thử chiếc xích đu mới lắp, thấy xích đu bay cao v.út, y đắc ý nói: "Ta làm xích đu xong rồi, Minh Ngọc, nàng mau lại thử đi."
Minh Ngọc tiên t.ử nghĩ một chút rồi nói: "Ta đẩy cho chàng."
Cũng được, Huyền Thanh Quân ngồi lên xích đu. Minh Ngọc tiên t.ử đứng sau dùng sức đẩy mạnh một cái: "vèo" một tiếng, Huyền Thanh Quân cùng với tấm ván dưới m.ô.n.g bay ra ngoài, phần còn lại của xích đu "rắc" một tiếng tan tành, bụi đất tung mù mịt.
Quay lại kiểm tra xích đu, Huyền Thanh Quân sờ bụi trên mũi: "Hóa ra là chưa đóng c.h.ặ.t tấm ván."
TBC
Minh Ngọc tiên t.ử điềm nhiên nói: "Ta biết ngay mà."
***
Tiệm cầm đồ Thanh Vân và sòng bạc Vô Tương đóng cửa, sạp đồ cổ cũng không thấy đâu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/quan-com-lien-gioi/chuong-453.html.]
Lữ T.ử Trạc hoang mang đi trên phố, suốt dọc đường ăn phải bao nhiêu cái "cửa đóng then cài". Hắn chỉ muốn ngửa mặt lên trời gào lên: "Mở cửa ra! Ta muốn bị lừa đây! Sao các ngươi không ai ra lừa ta đi!"
Rõ ràng hắn đã chuẩn bị kỹ càng như thế, nhưng không ngờ đám thương nhân tham lam trong Trấn Mộ Vân lại đồng loạt rửa tay gác kiếm rồi!
Lữ T.ử Trạc chán nản cùng cực, hắn chỉ còn lại hành trình cuối cùng là đến Tiệm cơm Nam Lai ăn một bữa.
Cửa lớn Tiệm cơm Nam Lai đóng kín.
Trên bậc thềm trước cửa ngồi một cô gái trẻ, đang cầm một chiếc đĩa trong suốt ăn gì đó. Lữ T.ử Trạc tiến lại gần nhìn, thấy là hoa quả và kem lạnh gì đó, trông mát mẻ dễ chịu.
Lữ T.ử Trạc hỏi: "Cô nương, đây là Tiệm cơm Nam Lai sao?"
"Đúng vậy." Nam Đồ ăn một muỗng đá bào xoài dừa, gật đầu đáp.
"Vậy sao lại đóng cửa?"
"Đóng cửa thì là không kinh doanh nữa chứ sao." Dĩ nhiên là vì quán được Thanh Vân đạo nhân bao trọn tiệm rồi.
Lữ T.ử Trạc ủ rũ cũng ngồi bệt xuống bậc thềm, đến cả Tiệm cơm Nam Lai cũng không mở cửa. Chuyến đi lần này coi như uổng công rồi.
Hắn tưởng Nam Đồ cũng là khách bị chặn ngoài cửa giống mình, không nhịn được bắt đầu than thở, kể khổ rằng hôm nay đã bị đuổi ra ngoài bao nhiêu chỗ như thế nào.
Nam Đồ cũng rất cảm thông với hắn: "Chỉ là cậu đến không đúng thời điểm thôi. Ai bảo bây giờ là mùa hè? Cậu có muốn ăn một bát đá bào không, ta mời nhé."
Lữ T.ử Trạc: "Cô là người bán đá bào quanh đây à? Cho ta một phần đi. Ta sẽ trả tiền."
Nam Đồ quay đầu đẩy cửa bước vào Tiệm cơm Nam Lai.
Lữ T.ử Trạc: ?
"Đây, cho cậu." Vài phút sau, Nam Đồ quay lại, đưa cho Lữ T.ử Trạc một phần đá bào xoài dừa.
--------------