Chỉ đổi chỗ ngồi thôi, chẳng có gì to tát. Khách trong tiệm ai cũng thông cảm, vừa nói không cần Nam Đồ bao bữa, vừa bước nhanh lên lầu, nhân viên phục vụ cũng mau ch.óng chuyển món ăn lên, chưa tới mấy phút đã dọn sạch tầng một.
Thời gian Phục Ngọc Kha đột phá kéo dài lâu hơn khi Vô Cực trưởng lão đột phá trước đó.
Dù có mấy người như Minh Ngọc tiên t.ử hợp lực khống chế d.a.o động trong lúc Phục Ngọc Kha đột phá, cuối cùng vẫn khiến tầng một của tiệm cơm bị phá hủy quá nửa.
Khi Phục Ngọc Kha tỉnh lại thấy cảnh tan hoang ấy thì cực kỳ xấu hổ, đến mức bà không kịp vui mừng vì bản thân vừa đột phá: "Cái này..."
Ban đầu bà định đến cảm tạ Nam cô nương, kết quả lại phá tan nát nửa cái tiệm người ta. Bà cũng không hiểu sao bản thân đột nhiên không thể kìm nén tu vi tăng vọt, tự khởi động đột phá.
Có đạo hữu bên cạnh nói cho bà nghe về sự đặc biệt của Tiệm cơm Nam Lai, Phục Ngọc Kha lúc này mới hiểu, thì ra nơi đây là một thế giới không cản tu sĩ thăng cấp. Bà đúng là vô tình gặp may, đụng trúng thời điểm thích hợp. Nhưng giờ Tiệm cơm Nam Lai thành ra thế này, biết làm sao cho phải?
Trong lúc chờ đợi, Nam Đồ đã điều chỉnh tâm trạng xong, hoàn toàn bình tĩnh đối diện với mọi chuyện, còn chúc mừng Phục Ngọc Kha: "Chúc mừng Phục chưởng môn đã đột phá thành công."
Phục Ngọc Kha lúng túng nói: "Chuyện gây thiệt hại hôm nay, ta nhất định sẽ bồi thường. Chỉ là hiện giờ ta không mang nhiều linh thạch." Bà đến quá gấp, trên người không có pháp khí hay linh thạch gì đủ để bồi hoàn.
Nam Đồ đang định nói không sao thì Minh Ngọc tiên t.ử nhìn đạo lữ Huyền Thanh Quân một cái, nói: "Lấy ra đi."
TBC
Huyền Thanh Quân né ánh mắt nàng: "Cái gì cơ?"
Minh Ngọc tiên t.ử truyền âm: "Chàng đừng giả ngốc, linh thạch."
Huyền Thanh Quân: "Cái này là để dành cho nàng..." Thấy ánh mắt Minh Ngọc tiên t.ử, y nuốt lời, đành nhận mệnh lấy ra năm trăm linh thạch, đưa cho Nam Đồ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/quan-com-lien-gioi/chuong-434.html.]
"Xin Nam cô nương nhận số linh thạch này, dùng để sửa lại tiệm cơm, mua sắm vật dụng mới."
Giá thị trường khi đột phá ở Tiệm cơm Nam Lai là năm trăm linh thạch thượng phẩm, đã là mức giá công khai được mọi người ngầm thừa nhận. Chỉ cần chút linh thạch thế này mà có thể đột phá không bị thiên kiếp, không bị các loại trở ngại, thật sự quá đáng giá. Tuy không nói toạc ra, nhưng ai nấy đều tự giác tuân thủ quy tắc ngầm này.
Phục Ngọc Kha vội nói: "Đa tạ Huyền Thanh Quân ra tay tương trợ, sau khi rời khỏi bí cảnh, ta nhất định sẽ gửi gấp đôi số linh thạch đến tông môn tại Lai Hầu Sơn."
Huyền Thanh Quân ngoài mặt thì cười tít mắt, trong lòng thì chảy m.á.u. Linh thạch ngoài bí cảnh thì có ích gì, linh thạch trong Ức Linh Vực này mới thực sự đáng giá!
Giờ thì số linh thạch chuẩn bị sẵn cho Minh Ngọc tiên t.ử đã không còn, y phải đi đâu kiếm năm trăm viên nữa đây? Chẳng lẽ cũng phải học theo Vô Tương kiếm tôn, nhắm vào đệ t.ử luyện tập sao?
Thật sự là... quá thất đức.
Y nhìn sang Vô Tương kiếm tôn Tạ Phi Quang bên cạnh, cảm nhận được ánh mắt đầy địch ý, rõ ràng ánh mắt ấy đang nói – "Sao, cậu cũng định tranh việc làm ăn với ta à?"
Gần đây sòng bạc của Tạ Phi Quang làm ăn cực thịnh, bất cứ đệ t.ử nào lạc vào Trấn Mộ Vân, đều bị đủ chiêu trò dẫn dụ bước chân vào, sau đó thua đến mức không còn mảnh vải. Trong thời gian ngắn Tạ Phi Quang đã gom được một khoản linh thạch lớn, dẫn đầu đám người ở Trấn Mộ Vân.
Tạ Phi Quang còn nói lý lẽ: "Đám tiểu đệ t.ử này ở trong tông môn được bảo vệ quá kỹ, không biết bên ngoài hiểm ác thế nào. Sòng bạc là nơi tốt đẹp gì? Mà lại để bị chút lợi nhỏ dụ vào, đúng là không có chút định lực nào. Phải để chúng đ.á.n.h bạc mười lần thua mười lần mới nhớ được bài học lần này, lần sau thấy sòng bạc thì tránh xa."
Trưởng lão Thanh Vân của Linh Tiêu môn cũng nhanh chân mở tiệm cầm đồ trước, kết hợp với quy trình dùng linh thạch thay bạc, còn thu thêm một phần trăm lợi nhuận, trong khi Huyền Thanh Quân vẫn còn ngây ngất trong hạnh phúc tự cung tự cấp, hàng ngày y cùng Minh Ngọc tiên t.ử làm nông, đọc sách, câu cá, rõ ràng là đã chậm chân, cơ hội còn lại chẳng bao nhiêu.
Nghĩ đến đây, Huyền Thanh Quân thu mắt về, ông đưa ra quyết định.
Thất đức thì thất đức, đệ t.ử chẳng phải đều là dê béo sao, y không mổ thì cũng có kẻ khác mổ thôi!
--------------