Bầu không khí chẳng khác gì ngày đầu tiên con trẻ phàm trần nhập học, cả nhà kéo nhau đến tiễn, luyến lưu chẳng nỡ rời.
Thanh Vân chân nhân nhìn quanh bốn phía, hạ giọng hỏi Vô Cực trưởng lão: "Có phải ông đã nói chuyện mình gặp cơ duyên trong Ức Linh Vực cho người của Lại Hầu sơn biết không?"
Vô Cực trưởng lão áy náy nói: "Nhật Nguyệt thoi là bảo vật của Lại Hầu sơn, ta mang đến trả, người ta vì mừng cho ta đột phá lên Hóa Thần kỳ nên lấy linh t.ửu quý ra tiếp đãi, ta uống mấy chén, nhất thời buột miệng..."
Chưa đợi Thanh Vân chân nhân nói tiếp, Vô Cực trưởng lão đã lên tiếng trước: "Minh Ngọc tiên t.ử của Côn Ngô tông xưa nay luôn phản đối việc âm thầm bảo vệ đệ t.ử trong Ức Linh Vực, từng nói bất luận xảy ra chuyện gì, đều là vận mệnh của bọn họ, lần này sao lại chờ ở đây?"
Thanh Vân chân nhân lúng túng: "Minh Ngọc tiên t.ử từng có ân với ta, bà ấy đã mấy trăm năm chưa thể đột phá, thọ nguyên sắp hết..."
Nhìn lại hàng loạt trưởng lão đang tụ họp tại đây, đa phần đều là những người trong các tông môn đã nhiều năm không đột phá được, cộng thêm những gì hai người vừa nói, liền hiểu ra rằng tin tức sớm đã lộ ra ngoài, không biết đã truyền qua bao nhiêu vòng rồi.
Những người này, bề ngoài thì đến tiễn đồ đệ, nhưng thực chất đều đang đợi cơ hội vào Ức Linh Vực để tìm Tiệm cơm Nam Lai!
Vô Cực trưởng lão đổ mồ hôi lạnh, nhiều người thế này, không biết bà chủ Nam Lai có tức giận hay không. Đợi đến khi vào được Ức Linh Vực, lúc mang linh thạch tới ông sẽ xin lỗi trước vậy.
Sau khi cổng vào Ức Linh Vực mở ra, các đệ t.ử tiên môn nối tiếp nhau bước vào, không ít người là lần đầu tiên vào bí cảnh rèn luyện, không khỏi quay đầu nhìn lại các sư trưởng đặc biệt đến tiễn họ, ánh mắt còn vương vài phần bịn rịn lưu luyến.
Đợi đến khi bóng dáng bọn họ khuất hẳn, các sư trưởng vốn nên xoay người rời đi lại lén lút tranh thủ lúc cổng chưa khép mà chui vào trong.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/quan-com-lien-gioi/chuong-390.html.]
Tất cả những ai vào Ức Linh Vực đều sẽ bị phân tán đến các nơi khác nhau trong bí cảnh.
Đệ t.ử bận rộn thăm dò bí cảnh, thu thập bảo vật, còn các trưởng lão từ các tông môn thì chẳng mấy hứng thú với mấy thứ bảo vật cấp thấp, mục tiêu duy nhất của họ chính là tìm Trấn Mộ Vân.
Vô Cực trưởng lão là người đầu tiên tìm được Trấn Mộ Vân. Ông từng nhiều lần được cử đi giao đan d.ư.ợ.c pháp bảo cho Triệu cô nương, nên biết rõ những nơi Trấn Mộ Vân hay xuất hiện trong Ức Linh Vực, chỉ cần mai phục sẵn là được.
Vô Cực trưởng lão vừa xuất hiện ở Tiệm cơm Nam Lai, nhân viên phục vụ liền chạy đi báo với Nam Đồ: "Chủ quán, ông cụ ăn xong cánh gà siêu cay địa ngục rồi đập nát tiệm lại tới rồi."
Đây không phải ông cụ phá tiệm, mà là Thần Tài mang tiền đến. Nam Đồ vội vàng bước ra, còn chưa kịp mở lời, Vô Cực trưởng lão đã đưa ra một túi linh thạch nặng trĩu.
Nam Đồ mở túi vải ra, miệng túi rộng mở, bên trong là những viên linh thạch thượng phẩm tỏa ánh sáng lấp lánh, tràn đầy cả túi. Mỗi viên linh thạch thượng phẩm đều có cảm giác ấm áp, cầm trên tay như ngọc ấm.
Hệ thống: [Linh thạch thượng phẩm, một viên có thể đổi được mười nghìn nhân dân tệ. ]
TBC
Mười nghìn tệ! Vậy thì túi linh thạch này chẳng phải là...
Nam Đồ nhìn đám linh thạch đó lần nữa, ánh mắt còn nhiệt tình hơn cả khi nhìn thấy một túi vàng.
Cô len lén nói với hệ thống: "Vô Cực trưởng lão này cũng thật t.ử tế, hôm đó ông ta đập hỏng bàn ghế trong tiệm, tôi nói ít nhất phải bồi thường năm trăm linh thạch, cũng đâu có nói là linh thạch thượng, trung hay hạ phẩm. Đến lúc tôi nhớ ra thì ông ấy đã đi rồi, không ngờ lại mang đến toàn là linh thạch thượng phẩm."
--------------