Cô ấy đặt cây cung xuống, nói: "Chuyện gì vậy?"
Nam Đồ: "Cô có biết quả tinh linh là gì không?"
Bán tinh linh trả lời thẳng thắn: "Không có quả tinh linh."
Nam Đồ khó hiểu hỏi tiếp: "Ý cô là không hề tồn tại thứ gọi là quả tinh linh sao?" Rõ ràng hệ thống đã nói với cô, quả tinh linh là một loại trái cây chứa sinh khí và hơi thở thanh tẩy tại ma pháp thế giới, không chỉ có thể chữa lành vết thương cơ thể mà còn có hiệu quả thanh lọc liên tục.
Với một con người mà nói, ăn được một quả quả tinh linh đồng nghĩa với không còn bệnh tật.
Bán tinh linh mỉm cười: "Ý tôi là hiện tại không có quả tinh linh."
Theo lời kể của bán tinh linh, quả tinh linh chỉ sinh ra trên cây mẹ của tộc tinh linh. Mẹ cây tinh linh là cặp cây song sinh đan xen vào nhau, một cây sinh ra tinh linh, một cây kết ra quả tinh linh. Hai cây song sinh này có mối quan hệ bù trừ lẫn nhau: khi ma lực dồi dào, tinh linh thường xuyên ra đời, cây kết quả tinh linh sẽ ngừng kết trái; ngược lại khi ma lực suy yếu, gần như không có tinh linh mới ra đời, quả tinh linh mới bắt đầu chín.
Hiện tại ma lực trên đại lục đang hoạt động, đã gần trăm năm không có quả tinh linh chín.
Nam Đồ lập tức hiểu ra, hệ thống lại vẽ bánh cho cô rồi, lần này là bánh làm từ không khí.
Chưa đợi cô lên tiếng chất vấn, hệ thống đã vội vã nhảy ra giải thích: [Trước khi kết nối với thế giới ma pháp, tôi cũng không biết quả tinh linh đã lâu như vậy không xuất hiện rồi. ]
Nam Đồ lười đáp lời.
Hệ thống tiếp tục đuổi theo Nam Đồ giải thích: [Chủ nhân không cần quá lo lắng về vấn đề bệnh nghề nghiệp, mỗi lần tăng điểm thuộc tính sức mạnh đều sẽ cường hóa cơ thể, tổn thương do dầu mỡ gây ra cho cô hiện giờ đã vô cùng nhỏ. ]
Nam Đồ thản nhiên: "Vậy sao? Thế thì cho tôi một điểm thuộc tính để xem năng lực nào."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/quan-com-lien-gioi/chuong-225.html.]
Chỉ là tiện miệng trêu một câu thôi, không ngờ hệ thống lại khựng lại một giây, rồi mới tiếp tục nói: [Trước kỳ chợ pháp sư lần sau, nếu chủ nhân kiếm được 100 gam Bột ma pháp thì sẽ được thưởng thêm một điểm thuộc tính tự do. ]
Gà sắt cũng biết nhổ lông? Nam Đồ lập tức hỏi: "Doanh thu hôm nay có tính không?"
[Có. ]
Nam Đồ bắt đầu tính toán trong đầu, mỗi kỳ chợ pháp sư kéo dài hai ngày, cô có thể kiếm khoảng 60 gam Bột ma pháp, vẫn còn thiếu khoảng 40 gam nữa mới đủ 100 gam.
Hạn ch.ót nhiệm vụ mà hệ thống đưa ra là trước kỳ chợ lần sau, vậy Nam Đồ chỉ còn hai lựa chọn: một là nắm bắt cơ hội cuối cùng vào ngày mai, tăng sản lượng đồ ăn để bán thật nhiều, hai là trong khoảng hơn chục ngày không có chợ, tìm cách mở rộng nguồn khách ở thế giới ma pháp để kiếm đủ 40 gam còn lại.
Vừa nhìn đã biết hệ thống thấy Nam Đồ mỗi tháng chỉ làm ăn hai ngày ở thế giới ma pháp, thái độ không tích cực chút nào, muốn đẩy cô tiến về phía trước một chút, mới chịu lấy điểm thuộc tính ra làm phần thưởng.
Sau khi nhận nhiệm vụ này, Nam Đồ vẫn ung dung dạo quanh chợ.
TBC
Lại đi tới một quầy hàng khác, Nam Đồ thấy trên một mảnh vải bọc được trải ra có vài quyển sách, trên đó viết [Du ký đại lục Tây Đức của Victor Tập III] và [Du ký đại lục Tây Đức của Victor Tập IV].
Du ký đến từ thế giới khác khiến Nam Đồ có chút hứng thú, cô ngồi xổm xuống lục lọi một lúc, nhưng không thấy tập I và tập II đâu.
"Chỉ có mấy quyển này thôi à?"
"Thưa quý khách, các tập trong du ký của tôi đều là những câu chuyện độc lập, không ảnh hưởng đến việc đọc." Lời vừa dứt, Victor liền nhận ra Nam Đồ: "Cô chính là vị đầu bếp đã bán đồ ăn tạo nên cơn sốt trong chợ hôm nay đúng không?"
"Không dám gọi là đầu bếp, tôi chỉ là người nấu ăn thôi." Nam Đồ đáp.
"Có người nấu ăn chỉ là nấu ăn, nhưng người như cô, nhất định là một đầu bếp thực thụ." Victor không chỉ chân thành khen ngợi mà còn chủ động tặng tập sách du ký của mình cho Nam Đồ như một món quà cảm ơn vì cô đã mang đến cho hắn một trải nghiệm ẩm thực đáng nhớ trong hôm nay.
--------------