Bạn hắn bật cười: "Vậy thì cậu đúng là nên giải thích cho rõ."
Bunil càng u sầu hơn: "Nhưng vấn đề là hắn thật sự tìm thấy một cây xiên bánh mì ở nhà tôi! Đó là đồ tôi dùng để nướng bánh mì. Nếu không dùng xiên thì lẽ nào tôi phải thò tay vào lò nướng đang nóng để lấy bánh ra sao?"
Thế là chỉ vì cái xiên bánh mì ấy, Bunil có rửa thế nào cũng không sạch. Hắn lập tức ném thẳng nó qua cửa sổ, mà vẫn chỉ nhận lại được một ánh mắt "tôi hiểu mà" từ người bạn kia.
Cách bay kiểu này đúng là có chút khó mở miệng, vì sĩ diện mà không muốn thừa nhận cũng là điều dễ hiểu. Người bạn vừa nghĩ như vậy, vừa kín đáo liếc nhìn vùng cơ thể trên người Bunil có thể từng tiếp xúc với cây xiên bánh mì.
Trông Bunil oán niệm sâu đậm, vẫn lẩm bẩm: "Tại sao lại là xiên bánh mì chứ? Chẳng lẽ pháp sư chúng ta là cái đám vừa ham ăn vừa ngu ngốc à, đợi đã mùi gì thế này?"
TBC
Một mùi thịt nướng quyến rũ đến tột cùng, Bunil gần như không thể tưởng tượng nổi vì sao nó lại thơm đến thế, không giống bất kỳ món thịt nào mà hắn từng ăn qua có thể tỏa ra. Hắn không kìm được mà đứng khựng lại, hít một hơi thật sâu, như muốn hút hết mùi hương nồng nàn kia vào l.ồ.ng n.g.ự.c.
Rất nhanh sau đó hắn liền phản ứng lại, đây là chợ! Nếu người làm ra mùi hương này không phải cố tình trêu ngươi họ, thì chắc chắn là có thể mua được!
Bunil lập tức kéo bạn đồng hành lần theo mùi thơm mà tìm đến.
Nam Đồ đang ở quầy trông hàng như thể đang chờ thỏ về rừng.
Bunil sải bước tới trước, lập tức trông thấy chiếc máy nướng xúc xích đặt trên bàn của Nam Đồ.
Ống dẫn nhiệt tỏa ra hơi nóng đang từ từ xoay tròn, làm nóng đều những chiếc xúc xích bên trong. Nhìn kỹ sẽ thấy bề mặt xúc xích bóng mỡ, lớp da đã được nướng đến mức hiện lên những vết cháy xém như vằn da hổ, vài cái còn hơi nứt ra, để lộ phần thịt bên trong mọng nước và săn chắc.
"Loại xúc xích này bao nhiêu tiền?" Bunil háo hức hỏi.
Nam Đồ: "Không bán."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/quan-com-lien-gioi/chuong-169.html.]
Tim Bunil chùng xuống ngay tức khắc.
Không ngờ Nam Đồ nói tiếp: "Xúc xích là quà tặng, mua đủ mười đồng vàng thức ăn ở quầy này sẽ tặng một cây."
Tim Bunil lại nhảy vọt lên. Tâm trạng trải qua một phen dập dềnh như sóng gió, giờ trong đầu hắn chẳng còn gì khác ngoài việc muốn nhanh ch.óng được ăn cây xúc xích ấy.
Hắn vội vã nói: "Tôi muốn mua... Ở đây bán gì thế?"
Nam Đồ lần lượt giới thiệu các món ăn trên quầy: "Có bánh flan caramel, bánh cupcake, tart trứng và bánh mì bí đỏ."
Cô chỉ vào những miếng flan cắt nhỏ, bánh tart, cupcake cỡ mini được làm riêng và những lát bánh mì bí đỏ thái sẵn, nói: "Mấy món này mỗi người có thể thử một phần miễn phí."
Xúc xích thì không bán, món ngọt lại được nếm thử miễn phí. Bunil cảm thấy thật kỳ lạ, nhưng không thể phủ nhận là hắn đã bị cả quy trình này dẫn dắt một cách hoàn hảo.
Hắn dùng thìa dùng một lần cẩn thận xúc một miếng flan, miếng bánh run rẩy nơi đầu thìa, bề mặt láng mịn như gương, trông như sắp bật lên bất cứ lúc nào. Để ngăn tình huống đó xảy ra, Bunil lập tức cho vào miệng, bánh vừa chạm lưỡi đã như tan chảy, lướt nhẹ qua kẽ răng, hương caramel và vanilla dịu dàng nhưng đầy hiện diện lan tỏa trong khoang miệng, vị thơm béo và mềm mịn khiến hắn mê mẩn.
"Tôi nhất định phải mua cái này." Hắn vội nói.
"Không thử mấy món khác sao?" Nam Đồ hỏi.
Bạn đồng hành của Bunil vừa mới ăn thử một lát bánh mì bí đỏ, lúc này liền vội vàng giới thiệu: "Tôi chưa từng ăn loại bánh mì nào mềm và ngọt như thế này. Lần đầu tiên biết hương vị của bí đỏ cũng có thể khiến người ta say mê đến vậy."
Bunil nghe theo thử luôn. Quả nhiên, khi lớp bánh mềm mại vừa chạm vào môi răng, biểu cảm ngạc nhiên đã hiện rõ trên khuôn mặt hắn.
--------------