Diệp Tri Ngô còn rất ngạc nhiên: "Thật sao? Tiền công mỗi tháng của ta cao vậy à?"
Nam Đồ: "Dĩ nhiên là thật, một mình cậu bằng ba người làm."
Diệp Tri Ngô vui vẻ hẳn lên: "He he."
Ánh mắt Nam Đồ nhìn hắn đầy vẻ thương cảm, tiểu t.ử ngốc nghếch này vẫn chưa biết tất cả đều là do sư phụ hắn sắp đặt.
Ngựa có chạy cũng phải cho ăn cỏ, cô bèn nói: "Ta làm vài món ăn vặt, lát nữa cậu ở lại ăn cùng mọi người nhé."
TBC
"Được! Bà chủ, là món gì vậy?" Diệp Tri Ngô vui vẻ reo lên. Thật ra làm rửa chén trong tiệm cơm cũng không hẳn toàn chuyện xấu, cơm nhân viên ở đây ngon thật, bây giờ lại còn có thêm điểm tâm.
"Là một số món làm từ gạo. Đợi mọi người tới đông đủ rồi ăn." Nam Đồ nói xong, liền cầm theo trâm ngọc trắng do Triệu cô nương đưa, rời khỏi Tiệm cơm Nam Lai, lên Trấn Mộ Vân.
Cô không biết Triệu cô nương sống ở đâu, bèn tìm đến Vô Cực trưởng lão đang ở t.ửu phường trước.
Vô Cực trưởng lão nói: "Triệu cô nương ở lầu thêu cao nhất bên cạnh cầu Thanh Thạch."
Đã tới rồi, Nam Đồ tiện thể mời Vô Cực trưởng lão cùng về ăn điểm tâm: "Ta làm một ít món ăn vặt, định mời khách tới nếm thử xem món nào được yêu thích, trưởng lão cũng tới góp ý thử nhé."
Dù sao cũng đang nhàn rỗi bán rượu ở đây, lại còn có đồ ăn, Vô Cực trưởng lão vui vẻ đồng ý.
Nam Đồ lại đi tìm Triệu cô nương, Triệu cô nương nghe có đồ ăn, lại còn đông người náo nhiệt, không nói hai lời nàng ta lập tức theo cô về Tiệm cơm Nam Lai.
Món ăn vặt hôm nay đều làm từ gạo, một món là cơm cháy gạo to, dùng cơm nguội hôm trước nấu còn ngon hơn cơm mới.
Nam Đồ trộn cơm với trứng gà, dầu và chút bột mì, trong lúc trộn đều cũng nghiền cơm nhuyễn ra, sau đó nhào nguyên liệu như nhào bột làm bánh, nêm gia vị cho có vị mặn, rồi bắt đầu làm cơm cháy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/quan-com-lien-gioi/chuong-409.html.]
Cô lấy một miếng cơm đã nhào, đặt giấy dầu lên trên, dùng chai bia thuỷ tinh cán đều qua lớp giấy, cán đến khi miếng cơm cỡ bằng quả trứng biến thành một miếng bánh mỏng đường kính hơn ba mươi phân, thì dừng tay.
Nam Đồ cắt bánh mỏng thành miếng vuông vừa ăn, đem chiên ngập dầu, không cần nhiệt độ quá cao nhưng phải chiên hai lần. Miếng cơm cháy chiên xong nổi lên mặt dầu, vàng óng hấp dẫn.
Nếu thích đậm vị, có thể rắc thêm gia vị sau khi chiên, Nam Đồ làm ba vị: nguyên bản, ngũ vị và cay tê.
Mọi người mỗi người cầm một miếng cơm cháy gạo to nhai thử, trong phòng lập tức vang lên âm thanh "rôm rốp" giòn tan nối tiếp nhau.
Nguyên liệu vốn là cơm nguội đơn giản, vậy mà làm ra món cơm cháy lại giòn rụm thơm ngon, càng nhai càng thích, ăn hoài không dứt.
Triệu cô nương gom hết mấy miếng cơm cháy mình ăn dở để trước mặt, tránh người khác ăn nhầm.
Diệp Tri Ngô thấy thế thì thầm hỏi: "Vị khách này sao cứ lấy mà không ăn?"
Nam Đồ viện cớ đẩy hắn đi: "Trong bếp còn mấy phần bánh gạo hấp, cậu giúp tôi mang ra đi."
"Bánh gạo hấp?" Diệp Tri Ngô nói: "Tôi cực thích bánh gạo hấp luôn đó!"
Hắn chạy như bay đi lấy, lúc quay lại bê theo khay đựng nhiều phần bánh gạo hấp đã chia sẵn.
"Cách làm khác hẳn chỗ ta, bên ta bánh gạo hấp là hấp lên, hơi giống bánh bao, nhưng mềm dẻo hơn, ẩm hơn." Diệp Tri Ngô nhìn phần bánh gạo hấp trong chén mà nói.
Bánh gạo hấp có vô vàn cách làm, chỉ cần là bánh làm từ gạo, gọi là bánh gạo hấp cũng không sai.
Ví như phần Diệp Tri Ngô đang mang ra, là loại bánh Nam Đồ làm từ bột gạo xay nhuyễn, cho vào nồi khuấy đều, nước càng lúc càng ít, bột gạo cũng dần đặc quánh, sau cùng không thể gọi là nấu nữa, mà là xào.
--------------