"Thấy tuyết rơi mà không vui à?"
"Vui mà." Hồng Ngọc thu lại cảm xúc: "Chỉ là đột nhiên... con sợ mẹ vất vả quá."
Hồng Lan Chi đã ghép được phần nào câu chuyện từ những lời bàn tán của khách lúc nãy: "Con sợ mẹ bị ấm ức chứ gì. Đừng lo, cho dù có khách không biết điều, bà chủ cũng sẽ đứng ra bảo vệ bọn mẹ."
Câu này khiến Hồng Ngọc an tâm hơn nhiều. Vừa rồi từ những lời góp ý của mấy vị khách kia, cũng có thể thấy Nam Đồ bảo vệ nhân viên của mình thế nào. Vậy nên, chuyện cãi vã nhỏ kia trong lòng cô cũng coi như xong, liền hạ giọng hỏi: "Mẹ, mẹ ăn cơm chưa?"
Hồng Lan Chi: "Mẹ ăn rồi, ăn cả món mới hôm nay nữa."
"Ếch xào tiêu xanh nồi đất?"
"Ếch xào tiêu xanh nồi đất!" Hai mẹ con đồng thanh.
TBC
Hồng Ngọc cười nói: "Con cũng gọi món đó, vừa nghe giới thiệu đã thèm rồi."
"Con ăn sẽ biết nó ngon đến mức nào. Ếch vừa mới g.i.ế.c là đem đi nấu liền đấy, mẹ còn g.i.ế.c không ít con cơ, biết đâu món con ăn là do mẹ làm thịt." Hồng Lan Chi còn phải làm việc, nói vài câu rồi rời đi.
Bà vừa đi khỏi thì món Ếch xào tiêu xanh nồi đất đã được bưng lên. Mùi thơm của tiêu xanh xộc thẳng vào mũi, hương tiêu tươi mới và hấp dẫn khiến người ta lập tức thấy đói.
Trong nồi đất đầy ắp thịt ếch béo chắc, mỗi con ít nhất cũng nửa ký, thịt mềm mịn căng mọng. Đặc biệt là phần đùi ếch, nhìn săn chắc và đầy đặn, chỉ nhìn thôi cũng có thể tưởng tượng được cảm giác chắc nịch khi nhai.
Hồng Ngọc vội cầm đũa gắp một miếng đùi ếch cho vào miệng.
Ngay giây sau, hương tiêu xanh bùng nổ trong khoang miệng, đầu lưỡi tê tê, lan tỏa đầy vị tươi ngọt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/quan-com-lien-gioi/chuong-247.html.]
Ngồi cạnh nồi đất, mùi thơm cay của tiêu xanh đậm đà, dù Hồng Ngọc rất thích mùi vị đầy khiêu khích này, nhưng vẫn lo liệu có quá cay hay quá tê không? Khả năng ăn cay của cô cũng chỉ ở mức trung bình.
Nhưng đến khi ăn vào miệng, tất cả lo lắng đều tan biến.
Vị tiêu chỉ thơm mà không gắt, không lấn át vị thịt, trái lại như một chất dẫn tuyệt vời, kéo theo vị ngọt của thịt ếch. Ếch vừa g.i.ế.c xong đã được xào ngay, để hương thơm của tiêu xanh và thịt ếch hòa quyện trong lửa nóng, tạo nên sự bùng nổ hương vị, khiến người ta cảm thấy tiêu xanh sinh ra là để đi cùng với thịt ếch.
Lông mày khẽ nhíu của Hồng Ngọc dần giãn ra, cảm xúc khó chịu khi nãy cũng bay biến, như thể được món Ếch xào tiêu xanh nồi đất này dịu dàng làm nguôi ngoai.
Dù lời miêu tả của Thi Văn Tuyên khi giới thiệu đã rất hấp dẫn, nhưng đến khi thật sự nếm được rồi mới biết, lời lẽ cũng chẳng thể nào lột tả nổi một phần mười độ ngon của món ăn này. Thịt ếch tươi mềm đến mức không loại thịt nào có thể sánh bằng, mịn màng săn chắc, hoàn toàn không có chút tanh, chỉ cần c.ắ.n nhẹ, thịt tách ra khỏi xương, kéo theo thớ thịt đầy đặn như múi tỏi, từng miếng đều thấm đẫm gia vị.
Trong nồi không có nhiều nước sốt, nhờ bước xào sơ trước, phần vỏ ngoài của thịt ếch được xém giòn thơm, bên trong vẫn giữ được độ mọng nước, ăn một miếng, vừa mềm vừa dai, cảm giác thật sự tuyệt vời.
"Ếch này mềm với tươi thật đó!"
"Cậu ăn thử cái đùi ếch này đi, to thế mà chẳng hề bị khô, ăn sướng cực luôn."
"Mùi tiêu xanh thơm thật, tớ bị cảm nghẹt mũi, ăn mấy miếng thịt ếch xong mũi thông luôn rồi."
"Tất nhiên rồi, tiêu xanh có tác dụng trừ hàn mà."
Tiếng bàn luận về món Ếch xào tiêu xanh nồi đất liên tục vang lên quanh đó.
Không chỉ Hồng Ngọc được gợi ý gọi món Ếch xào tiêu xanh nồi đất, gần như ai bước vào quán, ngửi thấy hương thơm bốc lên từ sự gặp gỡ giữa tiêu xanh và dầu nóng trong không khí, đều chảy nước miếng, chủ động hỏi đó là món gì.
--------------