Cô nương áo tím ấy dung mạo thanh tú đoan trang, chỉ có một nốt ruồi son đỏ rực nơi giữa chân mày là quyến rũ đến mê người, thần sắc hoảng loạn, chiếc áo mỏng ướt sũng trong mưa như vẽ ra từng đường cong...
Từng con chữ tràn đầy suy nghĩ dung tục khiến các trưởng lão cũng không chịu nổi, vội dời mắt sang chỗ khác.
Khi trưởng lão của Côn Ngô tông chất vấn chuyện giữa hai người, Triệu cô nương lại đường hoàng nói: "Ta là một nữ nhân yếu đuối không nơi nương tựa, sống rất khó khăn. Ngô Thiên Sơn nói muốn làm chỗ dựa cho ta, làm lang quân của ta. Chúng ta làm vợ chồng vài năm, cũng coi như hòa thuận. Sau đó hắn nói thời gian đến rồi, nhất định phải rời khỏi đây, vừa hay ta cũng thấy chán, liền để hắn đi. Hai chúng ta tình nguyện, đến với nhau vui vẻ, chia tay cũng êm đẹp, thì liên quan gì đến mấy người?"
Một trưởng lão ngẩn ra, hỏi lại: "Ngô Thiên Sơn là ai?"
Các trưởng lão khác thì thầm trong lòng: "Một kẻ bạc tình thật, ngay cả tên gọi cũng là giả, xem ra chẳng phải bị quyến rũ gì, mà là tự nguyện dấn thân. Triệu Cô nương cũng không phải yêu quái hút tinh nguyên, nếu không thì đã sớm hút hắn thành xác khô rồi, chỉ tụt có hai tiểu cảnh giới, coi như cho tên đệ t.ử này một bài học. Việc này coi như kết thúc tại đây."
Sư phụ của đệ t.ử kia càng thêm xấu hổ phẫn nộ, không nói một lời quay lưng rời đi.
Côn Ngô tông định rút lui, nhưng Triệu cô nương lại không đồng ý, nói bọn họ vô cớ xông vào nhà nàng kêu đ.á.n.h kêu g.i.ế.c, nhất định phải bồi thường cho nàng một phu quân mới được.
Phu quân thì không thể bồi thường rồi. Nhưng họ lại bất ngờ phát hiện Trấn Mộ Vân là một thị trấn ma hư vô mờ ảo, sẽ xuất hiện theo quy luật trong các khu vực khác nhau của bí cảnh, lại rất tiện lợi để các trưởng lão kịp thời ứng cứu.
TBC
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/quan-com-lien-gioi/chuong-388.html.]
Khi ấy cách t.h.ả.m kịch mà các đệ t.ử tiên môn bị diệt trong Ức Linh Vực chỉ mới trăm năm. Các tông môn đều quyết định phái các trưởng lão tiến vào bí cảnh, âm thầm bảo vệ đệ t.ử. Nhưng Ức Linh Vực quá rộng lớn, người vào từ đệ t.ử đến trưởng lão đều bị áp chế tu vi, đợi khi phát hiện có biến rồi chạy tới, e rằng mọi sự đã muộn.
Lúc này Trấn Mộ Vân liền thể hiện giá trị của nó. Vì thế mấy đại tông môn cùng nhau quyết định, mỗi lần bí cảnh mở ra, sẽ đưa cho Triệu cô nương một ít đan d.ư.ợ.c pháp bảo, đổi lại họ có thể để người của mình tạm trú trong Trấn Mộ Vân suốt thời gian đệ t.ử rèn luyện.
Nhưng lại phát sinh thêm một vấn đề, ai sẽ là người đưa đan d.ư.ợ.c pháp bảo?
Triệu cô nương tuy miệng luôn nói mình là nữ nhân yếu đuối không chỗ dựa, thấy ai cũng đòi một phu quân, nhưng mắt nhìn người lại cũng cực kỳ kén chọn.
Những ai có thể đứng vững trong các tông môn, đều là kẻ tu tiên có phong thái xuất chúng, dáng vẻ phi phàm. Nếu người khác đi giao đan d.ư.ợ.c pháp bảo, khó tránh khỏi bị Triệu cô nương bám lấy, mà vì có việc phải nhờ nàng nên cũng không dám tỏ thái độ quá cứng rắn, thực sự là khó xử.
Nhưng gặp Vô Cực trưởng lão, Triệu cô nương lại chẳng nói gì đến chuyện chồng con, chỉ lặng lẽ nhận đồ. Vì thế mọi người nhất trí đề cử Vô Cực trưởng lão đảm nhiệm công việc này.
Nghe Chưởng môn hỏi, Vô Cực trưởng lão vuốt râu cười nói: "Thuận lợi, không chỉ thuận lợi, mà còn có niềm vui ngoài ý muốn."
Ông còn chưa nói hết, những người khác đã cảm nhận được sự thay đổi của khí tức trên người ông, họ kinh ngạc thốt lên: "Ông lại đột phá lên Hóa Thần rồi sao?"
--------------