Khi cắt khúc ớt ngâm, chỉ cần đến gần thôi cũng khiến mũi miệng cay xè, mắt ướt mờ mịt, nhưng cho vào cá nấu dưa chua lại là một bất ngờ tuyệt vời, vị chua và cay hòa quyện như nước với sữa, tạo nên hương vị bùng nổ dữ dội, khiến người ta không thể dừng lại được.
Huyền Thanh Quân không nhịn được nghĩ, trên đời này nếu thật sự có chuyện ăn ngon mà tăng được tu vi thì tốt biết bao, ăn đan d.ư.ợ.c thì có đan độc, chứ ăn cơm thì chẳng có phiền phức gì, đúng là vẹn cả đôi đường.
Ngày thường đến linh mễ trong môn phái hai người còn chê không thèm động đũa, giờ lại vì món cá nấu dưa chua này mà ăn cả gạo thường của nhân gian, thế mà còn thấy ngon. Một miếng cơm một miếng cá mềm béo thơm ngon, ăn đến hứng khởi thì lấy cả nước cá chan vào cơm, cảm giác thanh mát ngon miệng đến khó tả.
Huyền Thanh Quân không nhịn được quay sang nhìn Minh Ngọc tiên t.ử, nàng cũng ăn không ít cá rồi, vậy có dấu hiệu đột phá không?
Đây chính là điểm đáng tiếc duy nhất trong bữa ăn này. Vô Cực trưởng lão chỉ ăn một miếng cánh gà là đã ngộ đạo tại chỗ, mà bây giờ Minh Ngọc tiên t.ử ăn gần hết cả một chậu cá nấu dưa chua rồi, vẫn chẳng có động tĩnh gì?
Khi hai người rời khỏi Tiệm cơm Nam Lai, Huyền Thanh Quân vẫn không cam lòng, cứ liên tục hỏi Minh Ngọc tiên t.ử có cảm nhận được gì khác lạ không.
"Có." Minh Ngọc tiên t.ử bỗng đứng lại, quả quyết nói.
"Sao rồi?" Huyền Thanh Quân kích động hỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/quan-com-lien-gioi/chuong-397.html.]
TBC
Vẻ mặt Minh Ngọc tiên t.ử thoáng hiện lên chút tỉnh ngộ, sau khi hiểu được điều này thì tất cả đều hợp lý: "Ta đã hiểu vì sao Vô Cực trưởng lão có thể thuận lợi đột phá trong tiệm cơm này rồi."
"Chúng ta vẫn tưởng, Ức Linh Vực là một thế giới nhỏ, Tiệm cơm Nam Lai nằm trong đó chắc chắn cũng là thế giới nhỏ." Ánh mắt Minh Ngọc tiên t.ử vẫn mang theo kinh ngạc: "Nhưng ngược lại, Tiệm cơm Nam Lai là một thế giới lớn, hơn nữa là một thế giới lớn nơi thiên đạo không cản tu sĩ thăng cấp!"
Tu vi của Minh Ngọc tiên t.ử vốn đã cao hơn Vô Cực trưởng lão nhiều, thời gian ở trong Tiệm cơm Nam Lai cũng lâu hơn, vì thế ngộ cảm càng sâu sắc, nàng mới có thể phát hiện được manh mối.
Huyền Thanh Quân nghe những lời nàng nói thì vô cùng kinh ngạc, dần dần y mới hiểu ra ý nghĩa trong đó.
Ba nghìn thế giới, chỉ thế giới nào có pháp tắc hoàn chỉnh mới được gọi là thế giới lớn, giới tu chân chính là một thế giới lớn, còn Ức Linh Vực dù có cư dân, có thôn xóm thành thị, nhưng những người đó lại không thể tu luyện, không thể trở thành tu sĩ. Quan trọng hơn, pháp tắc của thế giới này không hoàn chỉnh, cho nên mới xuất hiện những hiện tượng như áp chế tu vi.
Mà Tiệm cơm Nam Lai thoạt nhìn thì nằm trong Ức Linh Vực, thực tế chỉ cần dựa vào việc nó không bị pháp tắc của Ức Linh Vực chi phối là có thể suy ra đằng sau nó thực chất là một thế giới lớn.
Tu sĩ tu luyện vốn không phải thuận theo thiên ý, mà là phải chịu đủ loại cản trở từ thiên đạo, nếu không thì con đường thăng cấp cũng đâu phải nhiều cửa ải đến thế, đặc biệt như Minh Ngọc tiên t.ử khi đột phá thường có thiên lôi uy lực cực lớn giáng xuống, bao nhiêu người đã ôm hận mà c.h.ế.t, không thể phá tan gông cùm.
Vậy mà bây giờ Minh Ngọc tiên t.ử lại nói, thiên đạo của thế giới lớn nơi Tiệm cơm Nam Lai đang tồn tại, hoàn toàn không ngăn cản tu sĩ đột phá! Tin tức này sao có thể không khiến người ta kinh hãi? Nếu ai ai cũng biết chuyện này, e là Tiệm cơm Nam Lai sẽ đông đến mức không còn chỗ mà đứng.
--------------