Thấy Victor nhất quyết không nhận tiền, Nam Đồ quay về tiệm cơm, lấy ra hai hộp bánh quy trà đen để làm quà đáp lễ.
"Đây là bánh quy trà đen tôi tự tay làm, tặng anh nếm thử."
TBC
Nhận được quà, Victor có thói quen sẽ mở ra và khen ngợi ngay tại chỗ. Thế là hắn mở gói bánh quy, đưa cho Garr một miếng, rồi tự mình nếm thử.
Bánh quy trà đen được nướng đến màu vàng nhạt, trên mặt còn thấy những vụn trà đen li ti. Cắn nhẹ một cái, bánh giòn tan ngay trong miệng, lập tức vỡ vụn giữa các kẽ răng. Ngay sau đó, hương trà đậm đà từ từ lan tỏa, hòa quyện hoàn hảo với mùi sữa thơm béo của bánh quy, không hề ngấy cũng chẳng đơn điệu, vừa vặn trung hòa vị đắng của trà đen, chỉ để lại dư vị thơm nhẹ vấn vương.
Victor không tiếc lời khen ngợi: "Có loại bánh quy như thế này, dù ở nơi hoang vu nhất cũng có thể có một buổi trà chiều tuyệt vời."
Nam Đồ chỉ mỉm cười, thật ra vừa nãy cô chỉ chăm chú nhìn Garr - một con ngựa đang ăn bánh quy? Lại còn ăn rất ngon lành.
Garr lẩm bẩm trong liên kết tâm linh: "Cái bánh quy này (nhai nhai nhai) sao mà ngon thế chứ? (nhai nhai nhai) Victor, tôi không muốn ăn bánh quy đại mạch nữa (nhai nhai nhai), độc giác thú thì nên ăn bánh quy trà đen (nhai nhai nhai). Ừm, cho tôi thêm miếng nữa."
Thấy ánh mắt Nam Đồ nhìn qua, để tránh hiểu lầm, Victor vội vàng giải thích: "Garr là bạn tôi, chúng tôi cùng nhau đi du hành, những gì ghi trong du ký đều là chuyện chúng tôi từng trải qua."
Nam Đồ khá cởi mở với những điều kỳ lạ ở thế giới ma pháp. Nữ phù thủy có thể bán dây thừng gói gió, rồng mở khách sạn có tinh linh nâu làm nhân viên phục vụ, thi sĩ làm bạn với ngựa, một người một ngựa rong ruổi khắp đại lục thì có gì kỳ lạ?
Cô gật đầu với Garr: "Chào cậu."
Garr phấn khích hí vang: "Victor, cô ấy chào tôi kìa! Cô ấy không coi tôi là con ngựa tồi, cũng không nghĩ anh là gã điên hay hoang tưởng, đúng là người có con mắt tinh đời! May mà anh không đem tôi bán cho cô ấy, nếu không tôi sẽ ngại mà không dám bỏ trốn mất. Anh thật may mắn, suýt nữa thì phải lên đường một mình rồi."
Victor thầm nghĩ: "Là vì cậu muốn ngày nào cũng được ăn thỏa thuê khoai tây nghiền và bánh quy trà đen nên mới không trốn đi thì có!"
Nam Đồ không nghe được lời Garr, Victor khéo léo truyền đạt lại suy nghĩ của nó: "Nó rất cảm kích vì cô đã tôn trọng nó."
"Đó là điều tôi nên làm." Nam Đồ mỉm cười.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/quan-com-lien-gioi/chuong-226.html.]
Lúc này có người qua đường cầm du ký của Victor đến hỏi nội dung, Nam Đồ nhân cơ hội cáo từ.
Ban đầu cô định quay về Nhà trọ Hắc Đẩu để chuẩn bị cho ngày mai bày quầy, nhưng đi ngang qua một quầy v.ũ k.h.í, Nam Đồ lại dừng chân, bị một món đồ hấp dẫn ánh nhìn.
"Quý cô thật tinh mắt!" Người bán hàng thấp lùn mang huyết thống yêu tinh lùn hào hứng nói: "Đây là thanh trường đao chất lượng cao nhất ở quầy của tôi, được khắc phù văn sắc bén quý giá, khi rèn còn pha thêm sắt có độ tinh khiết cao, đảm bảo khi chiến đấu có thể cắt sắt như bùn."
Nam Đồ lập tức đặt xuống: "Nghe lợi hại thế, tôi không mua nổi đâu."
Cô quay sang nhìn một thanh đoản kiếm xám xịt, thanh kiếm này trông như bị bỏ quên rất lâu, vỏ kiếm phủ một lớp bụi, nhưng Nam Đồ lại thích hoa văn trên vỏ, cô mua về làm đồ sưu tầm cũng ổn.
Người bán hàng mắt sáng rực, nhưng sau cú trượt lúc nãy, lần này hắn nói năng kiềm chế hơn nhiều."Thanh đoản kiếm này được khắc phù văn ẩn thân, khi kích hoạt thậm chí không sinh ra d.a.o động ma pháp, có thể tạo ra hiệu quả bất ngờ trong chiến đấu, rất thích hợp để phòng thân."
"Thanh kiếm này bao nhiêu tiền?"
"Chỉ cần hai mươi đồng vàng." Người bán nhỏ bé đầy tự tin nói.
Hai mươi đồng vàng có đắt không? Nghĩ đến giá một chiếc bánh mì của mình là sáu đồng vàng, Nam Đồ cảm thấy cũng hợp lý, định trả giá chút rồi mua.
"Cô định mua thanh đoản kiếm đồng cũ khắc phù văn thất bại này à?" Giọng nghi hoặc của Seaver vang lên từ sau lưng Nam Đồ.
Thanh đoản kiếm đồng cũ khắc phù văn thất bại... bảo sao không có d.a.o động ma pháp thật.
Nam Đồ và người bán nhìn nhau đầy lúng túng.
"Hai đồng bạc." Nam Đồ nói.
"Thành giao." Người bán lập tức đưa thanh đoản kiếm qua.
--------------