Thì ra vẻ lo được lo mất của Seaver là vì điều này. Nam Đồ vừa thấy buồn cười vừa hiểu ra Seaver thật sự để tâm chuyện này, cô nghiêm túc nói: "Vậy thì mấy tiếng xấu đó không liên quan đến anh. Người tôi kết bạn là anh, không phải c.h.ủ.n.g t.ộ.c của anh, càng không vì thế mà có thành kiến với anh."
"Giờ cũng không còn sớm nữa, tôi phải ra chợ rồi, anh không đi à?"
Seaver ngây người nhìn Nam Đồ một lúc, chắc chắn cô không có chút thay đổi nào trong thái độ với anh, liền hồ hởi nói: "Đi!"
Vừa xuất hiện ở chợ, đã có rất nhiều người nhận ra Nam Đồ rồi bám theo sau cô. Họ tới từ sớm, ban nãy không thấy quầy của Nam Đồ, cứ sợ hôm nay cô không đến, giờ thấy cô lộ diện, cuối cùng họ cũng yên tâm.
Thế là mang theo cả một đám "đuôi nhỏ", Nam Đồ đến chỗ một quầy trống, quay đầu về tiệm lấy đồ.
Từng hộp bánh quy trà đen, bánh sò kem lạnh vừa lấy từ tủ lạnh ra, khoai tây nghiền sốt tiêu đen nóng hổi, bánh tart trứng sữa to bằng lòng bàn tay, bánh mì Panettone to, ăn một cái là no cả ngày, chính là toàn bộ mặt hàng hôm nay.
Có người tiếc nuối nói: "Không có kem mát lạnh đợt trước nữa sao?"
Nam Đồ: "Lần này tôi không làm, lần sau nhất định sẽ có."
Dù không có món kem họ mong đợi, người hỏi cũng không rời hàng, khó khăn lắm mới chen lên được hàng đầu, sao họ có thể không tranh thủ mua vài món ở quầy của Nam Đồ chứ, chậm là chẳng còn gì nữa!
Virginia kéo bạn mình là Ivan cùng đứng trong hàng.
Thoạt nhìn, Ivan trông chẳng khác gì những người mặc áo choàng đen khác trong chợ, nhưng nếu nhìn kỹ sẽ thấy ngọn lửa nhảy múa trong hốc mắt và vạt áo trống rỗng khẽ lay động, đây không phải đặc điểm của con người. Tất cả đều cho thấy Ivan là một pháp sư đã từ bỏ ràng buộc xác thịt, truy cầu sự sống vĩnh hằng – một thầy pháp.
TBC
Virginia nghe nói hôm nay không có kem bán, liền tiếc rẻ: "Nửa tháng trước nếu không phải tôi tới chậm một bước, bị cô pháp sư nhỏ đó mua trước, thì người được ăn kem đã là tôi rồi."
Ivan cất giọng trầm đục vang lên từ sự trống rỗng: "Thật sao? Nhưng tôi thấy tôi có thể sang bên cạnh đợi. Tôi cũng không định mua món nào ở quầy này."
Nơi đây đông người quá, sinh khí dồi dào của đám người sống khiến hắn cảm thấy không thoải mái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/quan-com-lien-gioi/chuong-219.html.]
"Không, anh phải mua." Virginia dùng pháp trượng móc lấy vạt áo choàng của Ivan, không cho hắn rời đi.
Ivan lặng lẽ nhìn cô, như muốn hỏi: có cần thiết vậy không? Đến cả cơ quan tiêu hóa hắn cũng không có.
Virginia cười ranh mãnh: "Đồ ăn giới hạn số lượng, mỗi người đều có mức mua riêng."
Cô cảm thấy lần này kéo Ivan theo thật quá sáng suốt. Mỗi lần mua đồ ăn ở chỗ Nam Đồ, cô đều thấy mua chưa đủ. Đợi quay lại xếp hàng thì còn chưa đến lượt, món ăn của Nam Đồ đã bán hết rồi.
Chưa bao giờ Virginia lại thấy vui mừng đến vậy vì việc Ivan đã từ bỏ thân thể.
"Anh đâu cần ăn uống, phần của anh đưa cho tôi là vừa hay luôn! Một phần chẳng đủ ăn đâu."
Ivan lẩm bẩm: "Mỗi người có mức mua nhưng chính xác thì, tôi đâu có phải người."
Nhưng hắn vẫn đứng trong hàng, theo dòng người chầm chậm di chuyển.
Virginia đứng trước hắn, là người tới quầy đầu tiên. Hôm nay Nam Đồ mang toàn món ngọt mới, khiến Virginia nhất thời khó quyết định chọn món nào.
"Cô có thể ăn thử." Nam Đồ chỉ về phía khu thử món, ở đó bày nhiều loại bánh ngọt đã cắt sẵn.
Virginia lập tức cầm một miếng bánh mì nhỏ.
Nếu không phải để thử, chắc chưa ai có cơ hội thấy được "ruột gan" phong phú của bánh mì Panettone. Nhìn theo mặt cắt lát của bánh, lớp vỏ ngoài của bánh có màu vàng sậm, là dấu vết của thời gian và nhiệt độ. Bên trong hơi ẩm, nhiều lỗ khí mềm mại, chỉ nhìn thôi cũng tưởng tượng được bánh sẽ mềm đến mức nào, xen lẫn là các loại trái cây khô.
Chẳng trách trong không khí ngoài mùi bơ ra, còn có hương trái cây phảng phất.
--------------