"Chừng này tiền... là nhiều lắm à?"
"Nhiều chứ." Seaver biết Nam Đồ không có bao nhiêu khái niệm về sức mua của đồng vàng, cô còn từng định dùng hai mươi đồng vàng đi mua một thanh kiếm ngắn bình thường nữa mà."Có thể mua được một trang viên nhỏ."
Nam Đồ lập tức vẫy tay: "Cầm nhanh lên đi!" Chậm chút nữa là cô sẽ không kìm nổi ham muốn giữ đống vàng này lại mất.
TBC
Thấy Seaver mang túi tiền đi, Nam Đồ có cảm giác một trang viên yên tĩnh, thanh nhã đang rời xa tầm tay cô, không lâu nữa quay về tay cô chỉ còn một túi bột đá nhẹ tênh.
Hệ thống c.h.ế.t tiệt, trả trang viên lại cho cô mau!
[Sau khi chủ nhân tích lũy đủ năng lượng để mở khóa thế giới tiếp theo, cô sẽ không cần đổi đồng vàng thành Bột ma pháp nữa, có thể giữ lại dùng ở thế giới này. ]Hệ thống cảm nhận được áp suất tâm trạng giảm mạnh của Nam Đồ, yếu ớt nhắc nhở.
[Nhắc nhở thân thiện: Thế giới sau có mức giá rất cao, nhưng lợi nhuận trong việc kinh doanh của chủ nhân cũng cao hơn!]
Sợ Nam Đồ đổi ý, không để Seaver đem vàng đi đổi bột ma pháp nữa mà ôm tiền đi mua trang viên, hệ thống vội vàng lên tiếng, dụ dỗ Nam Đồ bắt đầu hành trình tiếp theo.
"Tiến độ mở khóa thế giới tiếp theo đến đâu rồi?" Nam Đồ hỏi.
[Tính cả Bột ma pháp mua được bằng chỗ vàng này, sắp đủ rồi. ]
***
Vài ngày sau, Triệu Dục Kỳ nhận được một khoản chuyển khoản từ Nam Đồ, ghi chú là [tiền đợt cuối mua mặt bằng].
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/quan-com-lien-gioi/chuong-237.html.]
Vừa nhìn số tiền, hắn liền giật mình, gọi ngay cho Nam Đồ: "Nam Đồ, tôi có giục cậu đâu, cậu cậu đào đâu ra đống tiền này thế, bán sạch gia sản rồi à?"
Nam Đồ điềm tĩnh nói: "Dĩ nhiên là từ việc mở quán cơm của tôi mà có rồi, tình hình buôn bán của quán tôi cậu còn không biết chắc? Còn có tiền trợ cấp sau khi bị công ty cho nghỉ việc nữa, lặt vặt cộng lại cũng gần đủ cho đợt cuối, nên tôi chuyển luôn cho cậu."
Triệu Dục Kỳ bán tín bán nghi, truy hỏi: "Thế cậu cũng phải để lại chút tiền xoay sở chứ, chẳng lẽ chuyển hết cho tôi rồi à? Giữa hai nhà chúng ta thân thiết thế, sao cậu phải tự gây áp lực cho mình? Tiền sớm hay muộn cũng vậy thôi."
"Tôi đương nhiên vẫn có tiền xoay sở chứ, cậu đừng lo cho tôi nữa. Không nợ nần gì hết, tôi còn đang vui mừng đây." Nam Đồ nói giọng nhẹ nhàng, thực sự không giống như kiểu người vừa nghiến răng nghiến lợi gom đủ tiền đợt cuối.
Triệu Dục Kỳ: "Vậy thì chúc mừng cậu nhé, sau này thật sự chỉ làm chủ cho chính mình rồi, Bà chủ Nam, chúc việc làm ăn sau này phát đạt, tiền vào như nước, muốn mấy cái mặt bằng thì mua bấy nhiêu cái!" Hắn cố tình nhấn mạnh mấy chữ "Bà chủ Nam".
Nam Đồ nghe rất ưng: "Nhận lời chúc may mắn của cậu."
Nhân cơ hội, Triệu Dục Kỳ nói: "Vậy hôm nay bà chủ Nam vui vẻ, trong tiệm có món mới nào không?"
"Cậu ăn thử lẩu Lý Lý chưa? Gần đây món này bán chạy lắm."
Triệu Dục Kỳ hỏi đúng lúc, Nam Đồ mới mua một lô nồi đất mới. Loại nồi này bên ngoài được gia cố bằng dây thép, nhìn như vừa dùng đã gặp sự cố về chất lượng.
Thật ra đó là do đặc thù của phương pháp nấu."Lý Lý" là âm thanh "xèo xèo" phát ra khi thức ăn được nấu trên lửa lớn trong nồi đất, từ gốc là cách gọi phương ngữ, thực chất là kiểu nấu lửa mạnh, trọng tâm là phản ứng Maillard sinh ra dưới nhiệt độ cao trong thời gian dài, nguyên liệu thì tùy chọn, nên mới có câu: "vạn vật đều có thể Lý Lý."
Loại nồi đất này có nhiều lỗ khí chuyên dụng cho món lẩu Lý Lý, dẫn nhiệt nhanh, làm nóng đều, nhưng bản thân nồi lại khó chịu được nhiệt độ cao kéo dài, dùng nhiều lần sẽ dễ nứt do thay đổi nhiệt đột ngột, điều này là không tránh khỏi. Chi phí nồi không cao, nhưng dùng dây thép cố định sẵn có thể giảm thiểu tổn thất thực phẩm khi nồi nứt và ngăn các mảnh vỡ, món ăn nóng làm bị thương người khác.
--------------