Nhậm Kính, Triển Oánh và Phong Nguyên Châu ăn một bữa no nê rồi rời khỏi Trấn Mộ Vân.
Vừa ra đến cổng trấn họ chợt cảm thấy có điều bất thường, cảnh vật xung quanh dường như không giống khi họ đến.
Bọn họ không thể tin nổi, nhìn đi nhìn lại, đúng là cổng trấn này, nhưng lúc đến đây thì xung quanh là đồng ruộng mênh m.ô.n.g, sao bây giờ lại biến thành thảo nguyên bát ngát vô tận?
Còn chưa kịp suy nghĩ kỹ, một vật thể khổng lồ từ sau ập tới, mùi tanh hôi phả thẳng vào mặt, cặp răng nanh sắc lạnh lóe ánh sáng đang trực chỉ cổ Nhậm Kính.
"Cẩn thận!" Trong tích tắc, Triển Oánh đẩy mạnh Nhậm Kính sang bên. Cú tấn công của con thú hụt mất mục tiêu, sau khi rơi xuống đất nó liền lao thẳng về phía Triển Oánh. Lúc này cả ba mới nhìn rõ, kẻ tấn công họ là một con sói đen to lớn lông bóng loáng, thân dài gần ba mét, đôi mắt đỏ ngầu, lóe lên vẻ nham hiểm và hung bạo, móng vuốt sắc như lưỡi d.a.o, tốc độ di chuyển nhanh như gió, chỉ chớp mắt đã áp sát Triển Oánh.
Triển Oánh vung kiếm nghênh chiến nhưng hoàn toàn không phải đối thủ của con sói đen đó. Hai người còn lại vội vã xông tới trợ giúp, nhưng còn chưa chạm được d.a.o vào người nó thì vuốt sói đã chặn lấy kiếm của Triển Oánh, lòng bàn tay nàng đau nhói, vô thức rút kiếm lại, lộ ra sơ hở chí mạng. Mắt thấy sắp bị con sói đen gây thương tích...
TBC
Trong khoảnh khắc nguy cấp, chiếc nhẫn đồng tưởng chừng vô dụng trên tay Triển Oánh bất ngờ phát sáng, bao bọc lấy nàng trong một tầng ánh sáng. Con sói đen đ.â.m sầm vào kết giới, bị phản lực hất văng mấy trượng. Ba người nhờ vậy có được thời gian thở dốc, nhanh ch.óng hợp lực, sau một trận ác chiến họ mới tiêu diệt được con yêu thú, moi được nội đan.
"Phù..." Triển Oánh mệt mỏi ngồi bệt xuống đất nghỉ ngơi, ánh mắt nghi hoặc nhìn chiếc nhẫn đồng trên tay mình. Một sạp đồ cổ bên đường vậy mà lại có loại pháp bảo thế này.
Không rõ là người bán cũng không biết đó là bảo vật, mơ mơ hồ hồ để cô chọn trúng, hay là... còn có nguyên nhân nào khác?
Nghĩ kỹ lại, bản thân cái thị trấn này đã rất kỳ quái rồi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/quan-com-lien-gioi/chuong-442.html.]
Nàng kể lại cho hai người kia nghe, họ cũng gật đầu đồng cảm, đối chiếu lại những trải nghiệm đã qua, càng cảm thấy khả nghi, trong lòng trỗi dậy khát khao truy tìm chân tướng. Ba người lập tức đồng ý quay trở lại Trấn Mộ Vân điều tra cho rõ.
Nhưng rõ ràng mới rời đi không xa, khi quay lại lại không thấy dấu vết của thị trấn đâu, trước mắt chỉ còn lại núi non mênh m.ô.n.g xanh thẳm.
Cả ba đứng ngơ ngác tại chỗ.
"Thú vị thật." Phong Nguyên Châu vỗ tay nói: "Nếu chúng ta là người phàm trần, gặp chuyện thế này chắc sẽ tưởng mình lạc đến tiên sơn, rồi tiên sơn bay mất, từ đó chẳng thể tìm lại lối về."
Nhậm Kính lập tức phản bác: "Tiên sơn là nơi thần tiên tu hành, lòng hướng đạo. Còn bọn ta gặp toàn là gian thương lòng dạ đen tối."
Cả ba phá lên cười, cũng không cố chấp truy tìm chân tướng Trấn Mộ Vân nữa, họ tiếp tục lên đường.
***
Sau khi ngày nghỉ kết thúc, Diệp Tri Ngô và Thiện Diệp trở lại Tiệm cơm Nam Lai làm việc, một tuần trôi qua trong chớp mắt, cuối cùng họ cũng hoàn thành thời gian làm thuê như đã thỏa thuận, hai người có thể tự do rời khỏi Trấn Mộ Vân.
Đừng thấy chỉ ở Tiệm cơm Nam Lai vài ngày, đến lúc rời đi mà trong lòng họ vẫn có chút lưu luyến. Diệp Tri Ngô lần lượt chào tạm biệt mọi người, Thiện Diệp thì chắp tay nói: "Các vị, non cao nước dài, hẹn ngày tái ngộ."
--------------