"Lăng Sương sư tỷ, hữu duyên gặp lại."
"Cáo biệt."
Chờ đến khi Lăng Sương đi mất hút, Diệp Tri Ngô lập tức quay ngược trở lại, chạy vội vào Tiệm cơm Nam Lai.
"Bà chủ, ta quay lại rồi!"
TBC
Nam Đồ nói: "Cậu đã nghĩ ra muốn trả tiền bằng cách nào chưa?"
Thì ra Diệp Tri Ngô bị tên tiều phu trộm hết tiền bạc, lúc đó trong người không còn một xu, lại không muốn làm chậm hành trình của Lăng Sương, nên mới kéo Nam Đồ ra một bên, xin cô cho hai người đi trước, hắn sẽ quay lại nghĩ cách trả tiền.
Mở tiệm bao lâu nay, đây là lần đầu tiên Nam Đồ gặp khách ăn quỵt. Nhìn hắn sốt ruột giải thích là tiền bạc bị trộm mất, sẽ nghĩ cách trả lại, cũng không giống cố tình không trả. Nam Đồ cũng khá rộng lượng: "Vậy cậu thề đi, thề sẽ quay lại, không nhân cơ hội bỏ trốn."
Nghe nói tu sĩ rất coi trọng lời thề, không biết là thật hay giả.
Nhưng nếu sau này lúc độ kiếp bị tắc, không tìm ra nguyên nhân, tu sĩ nào mà chẳng nghi ngờ lung tung, cảm thấy chắc là do hồi trẻ làm chuyện xấu quá nhiều, ví dụ như ăn quỵt không trả tiền rồi bỏ chạy. Khi tâm bất an thì càng khó vượt qua kiếp nạn, lời thề dù giả cũng sẽ thành thật.
Diệp Tri Ngô dứt khoát lập lời thề.
Bây giờ hắn quay lại, vấn đề là vẫn không có tiền để trả.
Vì trước đó nhìn nhầm, tưởng đám mê lan quỳ là linh thảo quý giá Xích lôi thảo, nên đã vứt hết đồ đạc, hiện tại trên người hắn thật sự chẳng còn gì đáng giá. Nếu có thì chỉ có bộ áo ngoài hắn đang mặc là chất liệu tinh xảo cũng có chút giá trị nhưng Nam Đồ không nhận.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/quan-com-lien-gioi/chuong-406.html.]
Diệp Tri Ngô nghiến răng nói: "Ta sẽ đi tìm việc làm trong trấn, kiếm được tiền rồi trả cô."
Nam Đồ nghĩ ngợi rồi nói: "Vậy chi bằng cậu ở lại làm việc cho ta, đến khi lương đủ bù tiền ăn thì cho cậu đi."
Trấn Mộ Vân nhìn thì nhộn nhịp, thực ra chẳng có mấy người sống, ai sẽ thuê Diệp Tri Ngô làm việc? Là Vô Cực trưởng lão hay là Minh Ngọc tiên t.ử? Dù sao hắn cũng không kiếm được tiền, chi bằng để lại làm công trong quán ăn trả nợ cho rồi. Ninh Chiêu đã nghỉ việc, Thi Văn Tuyên thì vẫn chưa quay về, Nam Đồ còn đang tính mua thêm vài robot nữa, thì Diệp Tri Ngô xuất hiện, rất hợp làm nhân viên tạm thời.
"Cậu có linh căn gì?"
Hỏa linh căn thì đi trông bếp nướng, thủy linh căn thì đi rửa chén, mộc linh căn thì đi nhặt rau. Kim linh căn và thổ linh căn thì... Nam Đồ tạm chưa nghĩ ra.
Diệp Tri Ngô: "Ta là thủy linh căn." Có thể thuận lợi bái Huyền Thanh Quân làm sư phụ, phần lớn là nhờ hắn có thiên phú đơn linh căn phẩm chất tuyệt hảo.
Tốt, Tiệm cơm Nam Lai đã có thêm một nhân viên rửa chén mới.
***
Đứng trên nơi cao nhất của Trấn Mộ Vân, có hai người chứng kiến toàn bộ cảnh Diệp Tri Ngô rời Tiệm cơm Nam Lai rồi lại quay lại.
Minh Ngọc tiên t.ử nói: "Đệ t.ử của chàng sống khổ sở vậy, suýt thì c.h.ế.t đói, chàng làm sư phụ không giúp đỡ còn trộm sạch tiền của người ta, đúng là già mà không nên nết."
Huyền Thanh Quân chẳng có chút xấu hổ nào: "Tri Ngô vốn có thiên phú xuất chúng, hiện giờ tu vi nó còn thấp, tu luyện cũng không khó khăn gì, nếu tiến quá nhanh lại chưa chắc tốt. Thằng nhóc này sống quá thuận lợi, vẫn cần rèn giũa tính cách thì hơn."
Ở một khía cạnh nào đó thì đúng là sư phụ tự tay bán đệ t.ử cho Tiệm cơm Nam Lai làm nhân viên rửa chén, chỉ tiếc là Diệp Tri Ngô không hề hay biết, hắn vừa rửa chén vừa oán khí đầy mình nhớ đến tên tiều phu đụng vào hắn ngoài phố, chờ đến khi hắn tìm ra được tên đó, nhất định phải dạy cho ông ta một bài học!
--------------