Giờ thì chẳng còn ai nghi ngờ năng lực của robot phục vụ nữa, người thật làm chưa chắc đã giỏi hơn.
"Bà chủ, chúng tôi thật sự sẽ không bị mất việc chứ?" Nhân viên Thi Văn Tuyên mặt mày u ám hỏi. Cậu ta vẫn chưa ở Tiệm cơm Nam Lai đủ lâu mà đã thấy Nam Đồ lần lượt đem ra mấy món đồ công nghệ cao như vậy, giờ đến cả cắt gọt và bưng món cũng có thể giao cho robot rồi.
"Tất nhiên là không rồi." Nam Đồ giải thích: "Tôi mua robot là để chia sẻ công việc với các cậu, chứ không phải thay thế. Chờ tìm thời gian sắp xếp lại ca làm, mọi người có thể thay phiên nghỉ, không phải vất vả như trước nữa."
Robot thì phải có, nhưng nhân viên con người cũng không thể thiếu, vì có vài việc giao cho người vẫn hợp hơn nhiều.
TBC
Lúc này mấy nhân viên mới nở nụ cười thở phào nhẹ nhõm.
***
Món đặc sắc được Tiệm cơm Nam Lai đẩy mạnh mấy hôm nay chính là Nạm bò hầm nước trong, có khách dẫn ba mẹ lớn tuổi tới ăn, vừa nhìn thực đơn đã bị món này hấp dẫn vì tính bổ dưỡng và tốt cho sức khỏe.
Bà cụ nói: "Tốn tiền làm gì, tuổi như ba mẹ cũng chẳng còn răng mà gặm được bao nhiêu thịt, gọi vài món mềm dễ tiêu là được rồi."
Cô con gái nhất quyết: "Trời lạnh, uống chút canh nóng cũng tốt mà. Nếu mẹ không ăn được thịt thì con múc canh cho mẹ."
Lúc này ưu thế của nhân viên phục vụ người thật mới thể hiện rõ, nhân viên Đinh Lộ nói: "Thịt bò trong này được hầm nhỏ lửa mấy tiếng liền, đến khi mềm thật mới vớt ra cắt miếng đó, nhiều ông bà cụ đến ăn đều bảo rất thích."
Cuối cùng hai ông bà cũng không chống lại được con gái, món Nạm bò hầm nước trong được dọn lên cùng mấy món khác.
Cô con gái là người đầu tiên nếm thử một miếng nạm bò, vừa ăn đã gật gù hài lòng, thịt bò được hầm mềm nhừ, lại rất mọng nước. Miếng thịt cô ăn còn có cả gân, cảm giác mềm dẻo thì khỏi nói, còn thấm đượm vị ngọt thanh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/quan-com-lien-gioi/chuong-290.html.]
Xác định ba mẹ ăn cũng ổn, cô mới chọn vài miếng bò ít gân cho ba mẹ, đặt vào bát có sẵn củ cải trắng và canh trong.
Bà cụ thật ra rất thích uống canh, chỉ là do quen tiết kiệm, sợ gần trăm tệ một phần canh nạm bò mà mang ra lại chỉ toàn nước với vài miếng thịt, thế thì chẳng phải bị lừa rồi sao.
Giờ thấy lượng bò đầy đủ, không lấy củ cải rẻ tiền để "độn" vào, lòng bà mới yên tâm phần nào.
Bà cẩn thận bưng bát, chậm rãi uống một ngụm.
Nhìn thì trong veo, nhưng uống vào mới biết vị ngọt thanh đến nhường nào, hơn nữa còn rõ mùi thơm ngọt tự nhiên của thịt chứ không phải hương vị từ gia vị.
Cuối cùng, củ cải trắng lại là thứ khiến hai ông bà thích nhất. Miếng củ cải đã thấm đẫm hương vị ngọt thanh của nước dùng và thịt bò, lại mang theo vị ngọt riêng, được hầm đến mềm nhừ, vừa c.ắ.n là nước ngọt như trào ra, một miếng vào bụng, hương thơm còn đọng mãi nơi đầu lưỡi.
Bà cụ thấy tiếc nuối trong lòng, thì ra mình nhìn nhầm rồi, củ cải trắng này đâu phải để lấp đầy món ăn, đến thịt mà đem đổi bà cũng không đổi!
Miếng củ cải mềm lại thơm, vừa c.ắ.n là nước ngọt trào ra, vừa ngon lại dễ nhai, đi đâu mà tìm được nguyên liệu nào hoàn hảo như củ cải chứ? Hai ông bà lập tức từ không muốn ăn chuyển sang tranh nhau miếng củ cải cuối cùng.
"Hay con gọi thêm một phần nữa nhé!" Cô con gái thấy hai người già rồi mà còn giành đồ ăn như trẻ con, không nhịn được cười nói.
Ông cụ lập tức thẳng người nghiêm túc nói: "Không được, không rẻ đâu, tiền con đâu phải nhặt được ngoài đường."
Chỉ trong lúc nói câu này thôi, bà cụ đã gắp được miếng củ cải cuối cùng, c.ắ.n một cái nước b.ắ.n ra, ừm, đúng là hương vị này, ngon quá chừng!
--------------