Một chiếc bánh không lớn, ăn xong mà hương thơm vẫn vương đầy miệng. Lương Nguyệt không chần chừ, lao đến lấy cái tiếp theo.
Vài đồng đội thì đang cố đoán nhân bánh qua mấy cái lỗ nhỏ trên bề mặt, còn Bao Hằng thì tùy tiện lấy một cái. Dù sao cũng chỉ có hai loại, bánh cũng nhỏ, ăn vài cái là đủ thử hết.
Cao Hựu Tình nói đúng, bánh còn nóng hổi ăn mới ngon, vừa đưa lên miệng, lớp vỏ đã vỡ giòn tan. Ừm, là nướng bằng than, Bao Hằng đoán vậy. Món ăn chiên dầu và món nướng than là hai kiểu hương vị khác hẳn, chỉ cần chú ý một chút là nhận ra được.
TBC
Đầu lưỡi chạm vào phần nhân, đáp án cuối cùng cũng được tiết lộ – cái này là nhân mè trắng đường. Đường trắng không cho nhiều, không hề gây ngán, mà dưới sức nóng đã chảy thành một lớp mỏng mịn, sáng bóng, kèm theo mùi thơm nồng của mè rang.
Lớp bánh bên ngoài dẻo mềm rất đỗi dễ nhai, vị ngọt nhẹ nhàng từ mè trắng và đường cứ thế lan tỏa. Cứ nhai, cứ nhai mãi, như thể cả người được bọc trong hương lúa mì và vị ngọt dịu dàng ấy.
Chỉ cần nhìn chiếc bánh đang bốc hơi nóng trong tay, hít vào bầu không khí ngày càng lạnh hơn, lại c.ắ.n thêm một miếng bánh nóng hổi, là lập tức có cảm giác mãn nguyện trào dâng. Bao Hằng luôn cảm thấy cảm giác no bụng và hạnh phúc này không chỉ đến từ cái bụng, mà còn đến từ tận sâu trong lòng.
Cuộc sống quả thật đang dần tốt hơn, đến vùng hoang dã hẻo lánh thế này mà cũng có thể được ăn đồ ngon từ Tiệm cơm Nam Lai.
Mấy người vừa ăn bánh nóng vừa nghĩ, nếu không tính đến biến cố Thường Thiên Lỗi bị thương, thì năm nay mọi thứ dường như đều đang đi theo hướng tích cực.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/quan-com-lien-gioi/chuong-211.html.]
Suốt cả năm, ngay cả trong mùa sinh sản nguy hiểm của dị thú, mức cảnh báo về thú triều do Thiên Lăng Thành đưa ra vẫn luôn ở mức xanh an toàn. Số lượng dị thú bị tiêu diệt nhiều hơn năm trước, nhưng tỷ lệ thương vong của lính đ.á.n.h thuê lại giảm rõ rệt.
Không cần nghi ngờ, tất cả đều là nhờ trạm tiếp tế số ba được đưa vào sử dụng. Trạm y tế ở Sa mạc An Kim không biết đã cứu được bao nhiêu người như Thường Thiên Lỗi. Trong trạm tiếp tế số ba, mọi người có thể ngủ yên một giấc, giải tỏa sự mệt mỏi tinh thần kéo dài. Họ cũng có thể trực tiếp lấy vật tư từ bộ phận hậu cần của trại, không chỉ giúp giảm gánh nặng hành trang, mà còn khiến chuyện vì tranh giành chút nước mà bất hòa, chia rẽ nội bộ gần như không còn xảy ra.
Nhưng xét cho cùng, Tiệm cơm Nam Lai mới là nền tảng của tất cả mọi thứ.
Cắn một miếng bánh, mọi người đồng loạt nghĩ đến điều đó.
Đợi chuyến đi lần này kết thúc, cả nhóm sẽ được nghỉ ngơi vài tháng. Đợt trước là mùa sinh sản của dị thú, vừa phải đối mặt với thú triều, vừa lo cuộc sống, từng lính đ.á.n.h thuê đều phải vận động cường độ cao. Nghĩ đến kỳ nghỉ quý giá sắp tới thôi cũng thấy nhẹ cả người. Dù sao thì một năm nữa cũng sắp qua, được toàn mạng trở về nhà, chính là điều đáng mừng nhất.
Năm nay là năm thứ mười kể từ biến cố lật đổ tất cả xảy ra. Mười năm vừa qua như một vòng lặp quái dị, khiến con người chỉ biết sống lặp đi lặp lại, tê liệt, giãy giụa, dốc hết sức để tồn tại mà vẫn không thấy lấy một tia hy vọng.
Thế nhưng chỉ trong vài tháng ngắn ngủi, những thay đổi đáng mừng lần lượt xuất hiện, khiến người ta bất ngờ nảy sinh một hy vọng rằng mọi chuyện thật sự sẽ ngày càng tốt hơn.
Sẽ có một ngày, họ có thể tiêu diệt sạch dị thú, trả lại cho Thiên Lăng Thành sự bình yên mãi mãi.
--------------