Diệp Tri Ngô vừa đi vừa tìm t.ửu lâu, lạ một điều là đi gần hết con phố, thấy đủ loại cửa tiệm, chỉ không thấy t.ửu lâu ra hồn nào. Mấy quầy hàng bên đường thì có, nhưng vất vả lắm hắn mới mời Lăng Sương một bữa cơm, chẳng lẽ lại chỉ ăn quà vặt ven đường?
Ngay lúc đó, một tiều phu gánh một gánh củi to đùng đi tới từ phía đối diện, quay đầu né người đi bên kia không cẩn thận va phải Diệp Tri Ngô, cả người lảo đảo, mấy khúc củi rơi xuống đất.
"Xin lỗi huynh đệ!"
"Đại ca huynh không sao chứ?"
Hai người đồng thanh nói.
Chỉ là va nhẹ một cái, không ai bị trầy xước gì, Diệp Tri Ngô giúp ông nhặt lại mấy khúc củi rơi, tiều phu cảm ơn xong liền vội vã rời đi.
Diệp Tri Ngô định tiếp tục đi thì ngẩng đầu lên, ơ, đối diện kia chẳng phải là một quán ăn sao?
Tiệm cơm Nam Lai? Vào thử xem sao.
Gần đây có rất nhiều người cổ trang đến ăn, nhân viên ở Tiệm cơm Nam Lai đều đã quen, tiếp đãi với vẻ mặt hết sức bình thường.
Chỉ có Diệp Tri Ngô là hơi bất ngờ với trang phục và phong cách phục vụ của nhân viên, nhưng bản thân phục vụ trông rất tự nhiên, Lăng Sương cũng không tỏ ra gì đặc biệt, Diệp Tri Ngô lo mình phản ứng thái quá, bèn vội thu lại ánh mắt kinh ngạc, cố làm ra vẻ bình thản.
"Khụ khụ, tiệm có món nào là đặc sản không?"
Tiết Dĩ Liên đáp: "Dạo này món cá nấu dưa chua được nhiều khách khen lắm."
TBC
Diệp Tri Ngô lập tức gọi một phần cá nấu dưa chua, lại gọi thêm mấy món khác, đang định gọi thêm thì bị Tiết Dĩ Liên ngăn lại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/quan-com-lien-gioi/chuong-404.html.]
"Một phần cá nấu dưa chua rất lớn, hai vị gọi nhiều e là sẽ ăn không hết đâu."
Lúc này Lăng Sương mới lên tiếng: "Cá nấu dưa chua là một phần lớn?"
Tiết Dĩ Liên đưa tay ra áng chừng: "Một cái thau lớn thế này."
Thau cái gì chứ, đó rõ ràng là một cái nồi. Dùng nồi to như vậy để ăn, với Diệp Tri Ngô - một thiếu gia nhà giàu thì có phần không nhã nhặn, Lăng Sương cũng thấy không ổn, chẳng phải vì để ý chuyện sang hèn, mà vì hai người họ còn chưa thân đến mức ăn chung một nồi. Ở nơi hoang dã thì không cần cầu kỳ, nhưng vào thị trấn rồi, Lăng Sương vẫn cảm thấy như vậy là không ổn.
"Đổi món khác đi." Nàng nói: "Tốt nhất là tách riêng được."
Vậy nên cá nấu dưa chua được đổi thành Gà xào cay kiểu Tân Cương.
Món gà xào cay này là do Diệp Tri Ngô quyết định, mấy ngày nay hai người ăn uống như dân dã, lúc đói lúc no. Đã là bữa chia tay thì nhất định phải để Lăng Sương ăn no nê. Tuy Diệp Tri Ngô chưa từng ăn gà xào cay kiểu Tân Cương, nhưng nghe tên thôi cũng biết khẩu phần không nhỏ.
Điểm nổi bật nhất của món gà xào cay đều nằm trong cái tên, một cái đĩa to oành chất đầy thịt gà và khoai tây, phía trên rắc thêm tiêu xanh ớt đỏ, vừa bưng ra mùi thơm đã bốc lên ngào ngạt. Một cái đĩa lớn hơn bình thường một vòng mang lại hiệu ứng thị giác ấn tượng, thêm vào đó là vị cay của ớt và mùi thơm của thịt gà khiến người ta không biết đường về, món này lập tức lấn át tất cả các món khác.
Diệp Tri Ngô nói: "Món gà xào cay này quả đúng là đĩa lớn, để ta thử xem mùi vị thế nào."
Hắn gắp một miếng thịt gà óng ánh dầu màu vàng đỏ, vội vàng bỏ vào miệng, chỉ mới nhai hai cái đã sáng rực mắt lên.
Chắc chắn là do mấy ngày nay ăn uống khổ sở quá, nên khi so sánh như vậy, món gà đơn giản này lại trở nên ngon đến khó tin. Miếng thịt thấm đẫm nước sốt đậm đà, vừa trơn mềm, vừa cay nồng kích thích, khẩu phần lớn nhưng điểm mạnh nhất không chỉ ở phần lượng, mà còn là thịt gà mềm mại nhưng lại có độ dai giòn, có thể nói là cay mà thơm, thô mà tinh.
Nhìn sang Lăng Sương bên cạnh tuy không nói gì, nhưng qua tốc độ ăn nhanh hơn có thể thấy, nàng cũng rất hài lòng với món gà xào cay này.
--------------