Tuy Hệ thống nói vậy nhưng thật ra nó không thể ăn được món ăn Nam Đồ làm. Giống như Nam Đồ cũng không thể nếm được hương vị thật sự của các món ăn trong sách công thức.
Nhưng Nam Đồ hoàn toàn không nghi ngờ điều đó, cô bắt đầu suy nghĩ xem nên làm món gì.
Có lúc đồ ăn không chỉ là đồ ăn, mà còn là cách để người ta truyền tải cảm xúc.
Cô nảy ra một ý tưởng rất hay.
Đó là làm Bánh quả nếp.
Bánh quả nếp là một món ăn vặt truyền thống mang hương vị địa phương, thường xuất hiện trong tiệc đầy tháng của trẻ em. Ngày xưa đồ ngọt rất quý hiếm, đây là một món bánh rất trang trọng. Ngày nay dù đồ ngọt đã trở nên phổ biến, nhưng bánh quả nếp vẫn có ý nghĩa chúc phúc tốt đẹp.
Nam Đồ và hệ thống quen biết nhau vừa tròn một năm, trong mắt Nam Đồ, hệ thống chẳng phải cũng vừa đúng một tuổi sao!
Cô bắt đầu chuẩn bị phần nhân cho bánh quả nếp. Cô làm hai loại nhân, một loại là đậu đen và mè đen, loại còn lại là hạt óc ch.ó.
Nhân đã xào xong, bên kia nồi gạo nếp cũng đã chín, Nam Đồ lấy cối đá vốn ít dùng trong bếp ra, giã nhuyễn gạo nếp thành khối dẻo, sau đó ngắt thành từng miếng nhỏ, ấn dẹt rồi bọc nhân vào.
Làm xong Bánh quả nếp, Nam Đồ bẻ một cái, là loại nhân mè đen, lớp vỏ nếp kéo thành sợi dài quấn quýt, mãi mới đứt ra một cách luyến tiếc.
Cắn một miếng bánh nhân mè đen, Nam Đồ nói: "Tôi không cho nhiều đường, ăn không hề ngán, bột đậu đen và mè đều đã rang qua, rất thơm. Tôi còn cho thêm mứt quất vào nhân, mùi quất tươi mát."
Hệ thống nói: [Ngon lắm. ]
Nam Đồ lại chọn một cái nhân hạt óc ch.ó.
"Hạt óc ch.ó không xay quá mịn, vẫn còn độ lợn cợn, càng nhai càng thơm, độ ngọt cũng vừa phải. Vỏ bánh quả nếp này tôi thêm nước ép ngải cứu, có vị hơi đắng nhẹ, nhưng ăn cùng với nhân óc ch.ó thì vừa khéo."
Hệ thống lại nói: [Cái này cũng ngon. ]
Một người một hệ thống cùng rơi vào im lặng.
Thời gian trôi từng giây từng phút, dù họ không nỡ nhưng cũng đến lúc phải chia tay.
Trước khi rời đi, nó khẽ nói: [Nam Đồ, tôi đi đây. Cô phải hạnh phúc và vui vẻ nhé. ]
TBC
Nam Đồ nghe thấy âm báo quen thuộc vang lên:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/quan-com-lien-gioi/chuong-455.html.]
[Chúc mừng Tiệm cơm Nam Lai kỷ niệm một năm khai trương, phần thưởng 300 điểm thuộc tính tự do]
[Thuộc tính đã được tự động phân phối: Sức mạnh +100, Ngũ giác +100, Ngộ tính +100]
[Quyền hạn đã được chuyển giao, chủ nhân đã nhận được quyền hạn cao nhất của Hệ thống nhà hàng vị diện!]
[Tạm biệt. ]
"Ừm, tạm biệt."
***
Sau khi hệ thống rời đi, Nam Đồ vẫn luôn thấy buồn bực trong lòng, thỉnh thoảng cô còn tự lẩm bẩm một đoạn dài trong đầu, mãi mà không nghe thấy câu trả lời, lúc đó cô mới sực nhớ ra hệ thống đã rời đi rồi.
Tâm trạng u sầu của cô đều lọt vào mắt Seaver. Seaver đề nghị đưa Nam Đồ ra ngoài dạo chơi cho khuây khoả, Nam Đồ cũng đồng ý, hai người cùng đến thế giới ma pháp.
"Anh muốn đưa em đi đâu?"
Seaver nói: "Đi ngắm kỳ lân thì sao?"
Đó là kỳ lân trong truyền thuyết! Nam Đồ lập tức phấn chấn hẳn lên: "Được!"
Chẳng bao lâu sau, hai người đã xuất hiện ở vùng ngoài của rừng Ngân Nguyệt, Seaver nói: "Vương Đình của tộc tinh linh nằm ở trung tâm khu rừng, để tỏ lòng tôn trọng, chúng ta vẫn nên đi từ bên ngoài vào trong thì hơn."
Dĩ nhiên nếu dịch chuyển thẳng đến gần Vương Đình sẽ bị coi là bất kính. Mặc dù mục tiêu chính của họ là tìm kỳ lân, nhưng nơi kỳ lân cư ngụ và khu vực sinh sống của tinh linh vốn có chồng lấn với nhau.
Seaver kéo tay Nam Đồ bay qua không trung rừng Ngân Nguyệt, Nam Đồ cúi đầu xuống, thấy rất nhiều cây đại thụ bạc trắng lấp lánh dưới ánh nắng.
"Những cái cây kia là gì vậy?" Cô kéo tay áo Seaver.
"Đó là nguyệt thụ, ban ngày có màu bạc, nhưng vào ban đêm khi có trăng thì sẽ ánh lên sắc trắng xanh giống ánh trăng."
Nam Đồ chợt nhớ ra: "Nhà em có một nhánh nguyệt thụ, lúc trước chỉ thấy một bó nhánh cây đã rất đẹp rồi, giờ so với nguyên cả cây thì quả là không thể nào sánh nổi."
Gió thổi qua, cả cây nguyệt thụ xào xạc rung lên, ánh bạc lấp lánh như mặt hồ bị ném một hòn đá.
--------------