Lữ T.ử Trạc ngẩn ngơ nhận lấy: "Thì ra cô là người của Tiệm cơm Nam Lai? Vậy tại sao quán lại không mở cửa?" Hắn ấm ức vô cùng, cảm thấy cả Trấn Mộ Vân hôm nay như đang chống lại mình, tiệm cơm rõ ràng có người mà vẫn đóng cửa, tiệm rượu thì chưởng quầy vì không muốn bán rượu cho hắn mà đập luôn cả biển hiệu.
Chẳng lẽ hắn thật sự bị người ghét ch.ó chê đến vậy sao?
Nam Đồ: "Đừng cố chấp nữa. Hôm nay tiệm cơm có khách bao trọn, nên không thể đón tiếp cậu. Còn chuyện các cửa tiệm khác trong trấn, ta không quản được mấy chưởng quầy đó. Có lẽ họ thấy buôn bán khó khăn nên định đổi nghề rồi. Không phải vì cậu đến mới thế đâu, đã như vậy một thời gian rồi."
Miễn là không phải nhằm vào hắn là được, Lữ T.ử Trạc cảm thấy được an ủi phần nào, hắn lặng lẽ xúc một muỗng đá bào dừa.
Trên lớp đá bào là những miếng xoài vàng óng, rắc thêm lớp cơm dừa mỏng nhẹ, xúc một muỗng xuống, miếng xoài ngọt lịm hòa lẫn những tinh thể đá mịn tan ra giữa răng, đá dừa tan thành vị mát lành ngọt dịu, xoài tươi ngọt và dừa thơm ngậy quyện lại trong khoang miệng.
Lữ T.ử Trạc khẽ thở ra một hơi mát lạnh. Cả ngày nay bị đè nén, lúc này dường như cảm giác bức bối cũng được xoa dịu rồi.
"Ngày mai tiệm cơm có mở không?" Hắn hỏi Nam Đồ.
Nam Đồ: "Khách đã bao trọn mười ngày rồi."
Sao lại như thế chứ? Dù là tiệc cưới cũng đâu cần ăn mười ngày. Nhưng Lữ T.ử Trạc không hỏi nhiều nữa, hắn đứng dậy khoát tay: "Đã vậy, xem ra là ta không có duyên với trấn rồi, đa tạ cô nương vì bát đá bào, cáo từ!"
Nam Đồ nhìn theo bóng lưng hắn dần biến mất nơi cuối con phố. Ngay lúc ấy, cánh cửa phía sau bị đẩy ra, Thanh Vân đạo nhân bước ra đầy vui mừng, đến cả bước chân cũng nhẹ nhõm hơn thường ngày.
"Đúng là không có duyên." Nam Đồ thì thầm, mắt vẫn nhìn về hướng bóng Lữ T.ử Trạc đã khuất.
"Nam cô nương, cô nói gì vậy?" Thanh Vân đạo nhân nghi hoặc hỏi.
"À, không có gì, ta nói chúc mừng đạo trưởng dã đột phá thành công."
Khóe miệng Thanh Vân đạo nhân không giấu nổi nụ cười: "Cũng coi như thuận lợi, chỉ là làm tiệm cơm lộn xộn hết cả lên, làm phiền Nam cô nương phải dọn dẹp rồi."
Nam Đồ vội xua tay nói không sao. Chuyện này cô làm nhiều rồi cũng quen, dù sao năm trăm linh thạch cũng không phải cho không. Đó là năm triệu tệ lận.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/quan-com-lien-gioi/chuong-454.html.]
Lại để hệ thống quy đổi linh thạch, Nam Đồ nhìn số dư trong tài khoản ngân hàng, cô phát hiện mình đã sớm đạt đến tự do tài chính.
Cô quay lại tiệm cơm, luồng khí nóng ập vào mặt, bây giờ đã là giữa mùa hè, trong Tiệm cơm Nam Lai lại đóng cửa kín mít, nóng đến không chịu nổi.
Nói đến Tiệm cơm Nam Lai đóng cửa liên tục, lúc đầu còn lấy lý do nhà Nam Đồ có việc, sau này thì đưa ra mấy lý do như máy lạnh hỏng, đường ống cần sửa... Có người còn khuyên Nam Đồ nên lên chùa cầu phúc, đóng cửa nhiều như vậy, có khi nào bị dính tà rồi.
Nam Đồ bỗng nhớ tới ngày hệ thống lần đầu tiên xuất hiện, cũng là mùa hè nóng như thế này.
"Thì ra mới chỉ một năm trôi qua."
Một năm mà đã xảy ra quá nhiều chuyện, thời gian cũng như dài hơn, khiến Nam Đồ có cảm giác hệ thống đã ở bên cô từ rất lâu rồi.
[Nam Đồ!] hệ thống đột nhiên gọi tên cô: [Tôi có một chuyện muốn nói với cậu. ]
Nam Đồ bỗng có dự cảm: "Cậu... cậu sắp đi rồi sao?"
Về nguồn gốc hệ thống, Nam Đồ đã biết rõ, nó vốn là sinh vật cao cấp đến từ một thế giới cao hơn, vô tình rơi vào thế giới này của Nam Đồ.
Đối với nó, không gian cùng một chiều không phải là trở ngại, nó có thể dễ dàng xuyên qua, vì thế mới có thể dẫn Nam Đồ đi qua các thế giới khác nhau. Nhưng thế giới thuộc các chiều khác nhau lại rất khó đi qua, để quay về nhà, hệ thống cần tích lũy đủ năng lượng.
[Đúng vậy. ] Giọng hệ thống cũng nhẹ hẳn đi. Nghĩ lại quãng thời gian ban đầu mới gặp Nam Đồ, hai người thường xuyên thăm dò lẫn nhau trong vùng cấm của đối phương, về sau hòa hợp được rồi, thì lại trở thành bạn đồng hành gắn bó không rời. Không ngờ thoắt cái đã đến lúc chia tay.
"Tôi cũng từng nghĩ đến ngày này, chỉ là không ngờ lại đến nhanh như vậy." Nam Đồ gượng cười: "Vậy thì chúc mừng cậu, cuối cùng cũng có thể trở về nhà rồi."
"Khi nào cậu đi?" Nam Đồ giả bộ giận dỗi: "Tuyệt đối đừng có biến mất không lời từ biệt với tôi đấy, tôi sẽ giận cậu cả đời cho coi."
TBC
Hệ thống: [Chỉ trong mấy ngày tới thôi. Tôi có một nguyện vọng, trước khi đi, cô có thể nấu cho tôi một món ăn không?]
--------------