"Tô gia ca ca, thật sự phải phạt họ sao?"
Chu Gia Hành mặt không chút thay đổi, giơ tay ý bảo người cầm roi tiếp tục.
Cửu nương lặng lẽ liếc mắt, chạy vài bước đến sau lưng Chu Gia Hành, che khuất mắt.
Dường như không đành lòng để các hộ vệ bị đánh.
Đám hộ vệ vô cùng cảm động, cảm thấy trong lòng nóng hừng hực.
Huhuhu, nương t.ử thật sự là thiện lương!
Đám hộ vệ nằm sấp trên ghế dài, hai tay nắm chặt, mặc kệ roi quất đau bao nhiêu, vẫn luôn c.ắ.n chặt răng không lên tiếng. Nương t.ử mảnh mai, tuyệt đối không thể dọa nàng, nếu không nàng chắc chắn sẽ áy náy.
Không ai nói gì, roi dài cắt qua không khí rồi rơi xuống lưng các hộ vệ, phát ra một chuỗi tiếng vang sắc nhọn.
Nghe cũng đau lắm.
Nhưng Cửu Ninh lại cảm thấy toàn thân thoải mái, không có chút khó chịu nào.
Nàng ngẩng đầu, lén nhìn Chu Gia Hành giám hình từ khe hở ngón tay.
Chẳng lẽ bởi vì hạ lệnh trách phạt hộ vệ là hắn, cho nên hệ thống sẽ không trừng phạt nàng?
Chu Gia Hành có thể muốn đ.á.n.h ai thì đánh, Cao Giáng Tiên có thể muốn hại ai thì hại người đó, chỉ có Cửu Ninh nàng là không được?
Thật bất công!
Trong lòng Cửu Ninh thầm hận.
"Lúc này, Chu Gia Hành xoay người, giơ tay: "Cửu nương, mời trở về."
Cửu Ninh phục hồi tinh thần, ngoan ngoãn đồng ý.
Vân Mộng Hạ Vũ
Nàng nhấc chân định đi thì bỗng nhiên nhớ tới một chuyện: "Tô gia ca ca, vừa rồi ngươi vào bắt rắn, có bị c.ắ.n không?"
Chu Gia Hành đã xoay người nhìn chỗ khác, nghe thấy nàng hỏi cũng không quay đầu lại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-100.html.]
Cửu Ninh đứng bất động, nhìn chằm chằm vào gáy hắn, chờ hắn trả lời.
Một lát sau, Chu Gia Hành thản nhiên đáp: "Không có."
Vẫn là sau đầu hắn hướng về nàng.
Cửu Ninh không thèm quan tâm Chu Gia Hành xa lánh, mỉm cười tỉ mỉ đ.á.n.h giá hắn.
Vai rộng chân dài, tóc xoăn dày, đường nét rõ ràng, giơ tay nhấc chân bẩm sinh khí chất tự nhiên...
Tóm lại, từ sợi tóc đến gót chân, đều thuận mắt thế đấy.
Hắn chính là lỗ hổng lớn ngoài cơ chế trừng phạt!
Sau khi phát hiện ra điều này, Cửu Ninh bỗng nhiên cảm thấy Chu Gia Hành còn tuấn tú hơn trước.
Nàng vui vẻ về phòng, còn không quên bảo Phùng cô tìm ra một lọ t.h.u.ố.c giảm đau đưa cho nhóm hộ vệ bị đánh, hơn nữa nhất định phải đưa ngay trước mặt Chu Gia Hành.
"Cửu nương, họ lười nhác hại người hoảng sợ, mà người còn quan tâm họ như vậy..."
Phùng cô có hơi không vui nhưng hiện tại bà ấy tuân lệnh Cửu Ninh nên nhận lệnh mà đi.
Bởi vì học trò trong tộc học lén giấu rắn ở tiễn đạo, hạ nhân hầu hạ Cửu Ninh sợ Bồng Lai các cũng có vật kia, đều cẩn thận kiểm tra phòng ốc viện t.ử nhiều lần, mở toàn bộ rương hòm tủ cao ra, một góc cũng không bỏ xót.
Cuối cùng rải một vòng bột t.h.u.ố.c đuổi rắn bên ngoài hành lang, mới dám bế Cửu Ninh về phòng.
Buổi chiều Chu Gia Huyên tới dạy đàn tỳ bà cho Cửu Ninh.
Sườn viện trồng một cây cổ đằng, cành nhánh uốn lượn quanh co, quấn quanh giàn mà người làm vườn đã dựng lên, tán cây xòe rộng phủ kín cả đình viện, che xuống một vùng bóng râm dày đặc.
Mỗi khi hoa nở, vô số chùm hoa trắng muốt rủ xuống, tựa như dải ngân hà đổ xuống đất, từng đợt sóng tuyết cuộn trào, là một cảnh tượng rực rỡ trong phủ Thứ sử.
Giờ không phải mùa hoa nở, những tán lá rậm rạp chen chúc tầng tầng lớp lớp, che kín cả bầu trời, ngẩng đầu nhìn lên chẳng thấy bầu trời xanh, chỉ có thể cảm nhận ánh dương rực rỡ qua những tia sáng xanh ngời len lỏi giữa các phiến lá.
Tỳ nữ dùng màn lụa thêu hoa quấn cành từ Kim Lăng truyền đến để dựng một tấm lều dưới gốc cây. Lụa hoa sắc tươi sáng, chất nhẹ nhàng, nhìn từ xa như sương khói. Ngồi trong lều hóng mát, vừa không lo bị che khuất tầm nhìn ngắm hoa thục quỳ, hải đường, cúc đang nở rộ trong đình viện, cũng không quá oi bức.
Trên nền đất trải t.h.ả.m nhung, giường nằm và ghế ngồi đều được chuẩn bị đầy đủ.
--------------------------------------------------