"Không có gì đáng ngại." Chu Gia Hành hời hợt nói: "Tiện tay mà thôi."
Nói đến chuyện khai hoang, Cửu Ninh chỉ là hiểu biết nông cạn, Chu Gia Hành biết nhiều hơn nàng, nói cho nàng biết tiết khí nên làm gì, cuối cùng nói: "Đừng tự quản, muội chỉ cần trông chừng mấy quản sự là được."
Cửu Ninh cười đáp: "Ta biết, ta lười, tùy họ quyết định, chỉ cần họ không vượt quá giới hạn là được."
Chu Gia Hành thầm nghĩ, quản sự Thôi gia rất trung thành, tuy Thôi thị đã sớm mất vì bệnh nhưng mấy năm nay họ vẫn cần cù chăm sóc điền trang cho Cửu Ninh, cũng không lừa gạt chủ nhân, nàng lười một chút cũng không sao.
Có lẽ những quản sự kia đều xuất phát từ sự sợ hãi Chu đô đốc nên mới không dám trộm gian dối.
Tán gẫu một lúc, Cửu Ninh không khỏi nghi ngờ, Chu Gia Hành không có gì khác để nói, giống như thật sự chỉ là tiện đường tới đây xem nàng, chẳng phải thời gian trước hắn bề bộn nhiều việc sao, không lẽ gần đây đột nhiên rảnh rỗi?
Nàng suy nghĩ, đang định nói với hắn chuyện mình muốn tới huyện Thanh Trúc thì bất chợt từ khúc quanh núi truyền đến tiếng ồn ào, tiếng vó ngựa dồn dập một khoảng.
Họ đều có phó tòng đuổi theo.
Hầu cận xoay người xuống ngựa, nhỏ giọng nhắc nhở Cửu Ninh: "Huyện chúa, sắc trời không còn sớm."
Cửu Ninh ngẩng đầu, ánh mặt trời mờ tối, mặt trời ngả về Tây, từng luồng sáng tràn ra từ tầng mây cuồn cuộn.
Chu Gia Hành đứng lên, hầu cận của hắn đã dắt ngựa đến: "Về thành đi."
Cửu Ninh ồ một tiếng, lên ngựa rồi quay đầu nhìn hắn.
Không lẽ hắn thật sự tiện đường tới chơi với nàng?
Sao lại cảm thấy kỳ lạ như vậy...
Chu Gia Hành buộc bình nước vừa rồi bênh cạnh yên Cầu Tuyết: "Có việc thì viết thư cho ta."
Cửu Ninh không nhịn được lườm một cái: Lại viết thư.
Chu Gia Hành dõi theo Cửu Ninh đi xa, xoay người lên ngựa rồi dặn dò người bên cạnh: "Đi theo."
Hầu cận nhận lệnh.
Hai nhóm người tách ra không bao lâu, sắc trời bỗng nhiên thay đổi, ánh sáng nhanh ch.óng rút đi, mặt trời đỏ đã sớm không thấy đâu, mây đen cuồn cuộn từ phía Tây, không bao lâu sau, những giọt mưa to như hạt đậu đã rơi xuống.
Nước mưa gõ vào núi rừng, tiếng lộp bộp vang vọng sơn cốc.
Đoàn người Cửu Ninh không mang theo đồ che mưa, đành phải lui vào trong rừng tránh mưa.
Hầu cận thấy mưa một lúc vẫn chưa ngừng, nói: "Xem ra phải tìm chỗ trú mưa nghỉ một đêm."
Vừa rồi lúc thúc ngựa không chú ý, chạy ra quá xa, giờ lại bị mưa to thình lình ngăn cản, có thể sẽ không kịp chạy về thành.
Cửu Ninh nói: "Không sao, đội mưa trở về."
Ngoài thành Giang Châu rất an toàn, ở đây một đêm cũng không sao nhưng nếu nàng suốt đêm không về, Chu đô đốc chắc chắn sẽ lo lắng.
Vân Mộng Hạ Vũ
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-348.html.]
Hầu cận không dám ngăn cản, mấy chủ tớ họ đội mưa chạy về thành, may mà kịp chạy về trước cửa thành, chờ khi trở lại Chu phủ thì tất cả đều ướt sũng.
Khi Cửu Ninh cởi đôi ủng ướt đẫm ra, nàng đã đổ ra một ống nước mưa lớn.
Các thị nữ đau lòng nói: "Huyện chúa mau ngâm nước ấm một lúc, thay y phục sạch sẽ thì không lạnh nữa!"
Về đêm, mưa dần ngừng lại.
Nhưng Cửu Ninh lại đột nhiên sốt cao.
Thị tỳ vội vàng mời lang trung tới.
Lang trung tự mình sắc t.h.u.ố.c, uống liền mấy chén nước t.h.u.ố.c, Cửu Ninh tỉnh táo lại, khàn giọng nói: "Đừng kinh động a ông."
Hàm Thiền đỡ nàng ngồi dậy, đút nàng uống nước sệt ngọt, nói: "Huyện chúa an tâm dưỡng bệnh, hôm nay Đô đốc mang binh ra ngoài, vẫn chưa trở về. Phía Phúc Châu gửi quân báo tới vào buổi chiều, Đô đốc còn chưa ăn cơm đã đi."
Tay bưng bát của Cửu Ninh run lên, ừ một tiếng, uống nước sền sệt xong lại nằm xuống ngủ tiếp.
Thật trùng hợp, hôm nay Chu Gia Hành tiện đường tới đây, Chu đô đốc đã ra khỏi thành...
Nàng trở mình, ôm c.h.ặ.t gối trúc.
Cơn sốt tái đi tái lại suốt đêm, các thị tỳ không thể yên ổn nghỉ ngơi canh bên giường, mãi đến nửa đêm mới khá hơn một chút.
Vừa an ổn lại thì ngoài phòng truyền đến tiếng ồn ào ríu rít, Kim Dao giơ giá nến, chân trần chạy vào trong nói: "Hơn nửa đêm, Đại lang nhất quyết muốn gặp Huyện chúa, hộ vệ ngăn không cho ngài ấy tiến vào, thế mà ngài ấy lại đ.á.n.h hộ vệ của chúng ta!"
Hàm Thiền biến sắc.
Đô đốc không có ở đây, Tam lang cũng không có, Cửu nương lại bị bệnh...
"Ai đ.á.n.h người của ta?"
Trên giường, Cửu Ninh bị tiếng hét đ.á.n.h thức, chậm rãi ngồi dậy, nhíu mày hỏi.
Kim Dao thở phì phò nói: "Là Đại lang!"
Đầu Cửu Ninh choáng váng, yếu ớt khẽ chậc một tiếng, xoa ấn đường: "Đánh lại."
Kim Dao lớn tiếng đáp lại rồi nhanh ch.óng chạy ra ngoài truyền lời.
Khuôn mặt Hàm Thiền lộ vẻ do dự: "Huyện chúa, như vậy không tốt đâu?"
"Chính huynh ấy đến, huynh ấy đ.á.n.h người của ta, ta đ.á.n.h huynh ấy."
Cửu Ninh nói một câu mà cổ họng đã đau dữ dội, nàng nhắm mắt lại nghỉ ngơi.
Không bao lâu, sau rèm chợt vang lên tiếng bước chân dồn dập.
--------------------------------------------------