Sau này sẽ không như vậy nữa, cuối cùng hắn ta cũng không còn giận điên lên vì muội muội mỗi ngày nữa.
Cửu Ninh là con hoang, nàng không xứng làm người Chu gia, tất cả mọi người sẽ biết mẫu thân hắn ta mới là phu nhân Chu gia, Thôi thị kia là một yêu phụ bất nhân khiến Chu gia phải chịu nỗi sỉ nhục thế này, không xứng là phu nhân Chu gia! Mẫu nữ các nàng giả danh lừa bịp, dựa vào sự che chở của Chu gia mới có được cuộc sống kim tôn ngọc quý, quả thực đáng hận!
Nữ nhân vô liêm sỉ thế này nên bị vạn người mắng c.h.ử.i mới đúng!
Chu Gia Ngôn kích động đến mức cả người nóng lên, hai gò má đỏ bừng.
Chờ hắn ta vạch trần chân tướng, tất cả sẽ trở về quỹ đạo, tổ phụ và đệ đệ sẽ không bị Cửu Ninh dỗ đến mức mụ mị đầu óc nữa, để cho đứa con hoang chiếm tên tuổi Chu gia này lưu lạc đầu đường đi thôi!
Nghĩ đến kết cục bi t.h.ả.m của Cửu Ninh, hắn ta cười to.
Cửu Ninh không nói một lời, lạnh lùng nhìn Chu Gia Ngôn.
Chu Gia Ngôn dần tỉnh táo lại từ trong niềm vui điên cuồng, lúc vừa phát hiện ra chân tướng hắn ta đã mừng rỡ như điên, ước gì lập tức chạy đến trước mặt tổ phụ nói cho ông biết sự thật. Tuy nhiên, thư đồng khuyên hắn ta không nên gấp gáp, chỉ có nắm được chứng cứ thì mới có thể một kích đ.á.n.h bại Cửu Ninh, hắn ta đành phải nhẫn nhịn.
Bây giờ hắn ta đã khống chế nhóm Phùng cô, hắn ta không nghe nhầm, Cửu Ninh không phải là huyết mạch Chu gia.
Chu Gia Ngôn nghi ngờ có phải mình đang nằm mơ không, nếu không thì sao lại có chuyện tốt như vậy? Thôi thị là người mà hắn ta chán ghét nhất, bây giờ hắn ta vạch trần chân tướng không chỉ có thể trừng trị Cửu Ninh mà còn có thể trả thù Thôi thị đã c.h.ế.t, còn có cái gì khiến hắn ta vui vẻ hơn đâu?
Mà hắn ta còn có thể lợi dụng chuyện này khiến Cửu Ninh chủ động đến Ngạc Châu.
Chu Gia Ngôn chắp hai tay sau lưng, nhìn quanh một vòng.
Vân Mộng Hạ Vũ
Chỗ ở của Cửu Ninh được trang trí xa hoa lộng lẫy, cái gì cũng là tốt nhất, tơ lụa hoa lệ tinh xảo, đồ cổ quý giá lịch sự tao nhã, ngoài phòng còn có thị tỳ xinh đẹp đứng hầu...
Những thứ này nàng không xứng có được.
Ngoài dự kiến của Chu Gia Ngôn, Cửu Ninh rất bình tĩnh, nàng nhìn hắn ta ngẩng cao đầu đi tới đi lui trong phòng mình, vẫn mỉm cười nói: "Chứng cứ đâu?"
Chu Gia Ngôn sầm mặt lại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-350.html.]
Cửu Ninh nâng chén trà lên uống một ngụm: "Huynh nói ta không phải là huyết mạch Chu gia, huynh có chứng cứ không?"
Chu Gia Ngôn cười lạnh: "Ta đã bắt được nhóm Phùng cô! Còn có bà đỡ năm đó, nhân chứng vật chứng đều ở đây... Ngươi không có cách nào ngụy biện."
Cửu Ninh ngẩng đầu, bởi vì đang sốt nên vành mắt nàng hơi đỏ, lạnh nhạt hỏi: "Vậy huynh muốn thế nào?"
Chu Gia Ngôn đắc ý nhìn nàng: "Mẫu thân ngươi lừa bịp Chu gia chúng ta, vàng thau lẫn lộn, khiến tổ phụ ta xem đứa con hoang như ngươi là thân tôn nữ mà yêu thương, ngươi ỷ vào tổ phụ thương ngươi mà vô pháp vô thiên. Hiện tại thế sự đổi thay, con hoang chung quy chỉ là con hoang, đến lúc ngươi phải trả lại rồi."
Hắn ta mở miệng ra là gọi con hoang, Cửu Ninh nghe mà nhíu mày, không nhịn được nói: "Huynh muốn làm gì, nói thẳng là được."
Rõ ràng mình chiếm ưu thế, Cửu Ninh hẳn là nên quỳ xuống đất xin hắn ta giúp mình giữ kín bí mật mới đúng. Nhưng thế mà nàng lại bình tĩnh như vậy, còn không ngừng thúc giục mình ra điều kiện... Chu Gia Ngôn vốn đang mở cờ trong bụng đột nhiên thấy lòng mình nghẹn lại.
"Ngươi không sợ ta công khai chuyện xấu của mẫu thân ngươi sao?"
Cửu Ninh cười khẽ: "Công khai, sau đó để Chu gia biến thành trò cười của Giang Châu sao?"
Chu Gia Ngôn ngẩn ngơ.
Cửu Ninh dựa vào bàn nhỏ, lười biếng nói: "Như thế đúng là ta sẽ đuổi ra khỏi Chu gia nhưng cả Chu gia cũng sẽ bị người ta cười nhạo giống như ta, Chu Gia Ngôn, huynh cảm thấy Chu thứ sử sẽ cho phép chuyện này xảy ra sao?"
Mặt Chu Gia Ngôn dần trở nên trắng bệch.
Đúng vậy, bá tổ phụ xem trọng nhất là thanh danh của Chu gia... Xảy ra chuyện thế này, ông ta tuyệt đối sẽ không công khai thân phận của Cửu Ninh, sẽ chỉ nghĩ cách để giấu đi, vậy nên hắn ta không thể nói với người khác rằng Cửu Ninh không phải hài t.ử Chu gia!
"Ta có thể nói với a gia." Chu Gia Ngôn nghiến răng nghiến lợi: "Người ngoài không biết thì thế nào? Bây giờ ngươi gọi trời trời chẳng thấu gọi đất đất chẳng hay, a gia muốn thần không biết quỷ không hay diệt trừ đứa con hoang là ngươi sẽ dễ như trở bàn tay."
"Đúng vậy, các ngươi muốn ra tay với một tiểu nương t.ử, dễ như trở bàn tay." Cửu Ninh lẩm bẩm một câu rồi bỗng dưng cười lạnh: "Vậy huynh nên chờ thời cơ chín muồi rồi hãy đến trước mặt ta diễu võ giương oai, Chu Gia Ngôn, huynh vui mừng quá sớm rồi!"
Hai mắt Chu Gia Ngôn trợn trừng, trên mặt có mấy phần dữ tợn: "Đến lúc này rồi mà ngươi còn muốn già mồm với ta?"
--------------------------------------------------