Trong đình thủy tạ yên tĩnh một cách kỳ lạ.
Chu Gia Hành bước lên bậc thềm bằng đá, nhìn xung quanh thì bắt gặp một mỹ nhân ở gần hồ nước, ánh mắt chợt khựng lại.
Tiểu nương t.ử ngồi dựa vào lan can khoác áo lụa, đầu cài đầy trâm ngọc, váy dài đính ngọc trai xòe rộng ra một bên lan can. Dải lụa buộc tóc và chiếc khăn voan trên vai xuyên qua khe hở của lan can buông xuống mặt nước nhẹ nhàng đung đưa theo gió.
Tiểu nương t.ử hờ hững dựa vào lan can, hai mắt nhắm nghiền, má đỏ ửng, thoạt nhìn giống như đã ngủ quên vì tiết trời mát mẻ hay mới say rượu ngọt.
Tỳ nữ đi theo vào thủy tạ, lo lắng đi vòng quanh: "Không biết Cửu nương làm sao mà gọi thế nào cũng không tỉnh, người còn lạnh ngắt nữa!"
Chu Gia Hành rũ mắt, xoay người đi ra ngoài.
"Trông đây, ta đi gọi Tam lang đến."
Vừa mới đi một bước đã bị một bàn tay thon dài trắng nõn giữ lấy vạt áo, có tiếng gọi nhỏ nhẹ vang lên sau lưng: "A huynh?"
Cửu Ninh vừa đi ra từ viện của Chu đô đốc, cả buổi sáng đã học tập mệt mỏi, bụng vẫn còn đau dữ dội.
Lần thăm dò này đã biết được thân phận thực sự của Chu Gia Hành, phải trả giá đắt cũng đáng giá, nhưng mà đau quá!
Cơn đau không hề thuyên giảm, có gọi lang trung cũng vô dụng. Cửu Ninh không muốn Chu đô đốc biết, càng không muốn quay về để bị Phùng cô ép uống thứ t.h.u.ố.c đắng vô dụng đó. Thế là nàng viện cớ mỏi chân để vào đình thủy tạ nghỉ ngơi, ngồi dựa vào lan can hóng gió.
Nàng đuổi các tỳ nữ đi hái hoa sen rồi tựa vào lan can ngắm cảnh, chẳng biết đã mơ màng chìm vào giấc ngủ từ lúc nào.
Chỉ mới ngủ được một lát đã bị tiếng nói chuyện của một nam một nữ đ.á.n.h thức.
Tam ca?
Cửu Ninh mở choàng mắt ra, cảm thấy bụng không còn đau như trước nữa, bè giơ tay nắm chặt áo choàng của người nọ.
"A huynh."
Nàng lại nhẹ giọng gọi.
Chu Gia Hành từ từ quay đầu lại, cúi xuống nhìn Cửu Ninh đang tựa vào lan can.
Vân Mộng Hạ Vũ
Khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng, đuôi mày cong cong, đôi mắt to tròn trong veo như hồ nước mùa thu, hàng mi khẽ chớp như đang làm nũng: "A huynh cõng ta về đi."
Giọng nói mềm mại và dịu dàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-78.html.]
Dù ai nghe thấy cũng không khỏi mềm lòng, sẵn sàng đáp ứng mọi yêu cầu của nàng.
Một muội muội trắng trẻo mềm mại, nhỏ nhắn đáng yêu, hồn nhiên động lòng người như vậy, nếu không phải là nữ nhi của Thôi thị...
Đáng tiếc, nàng lại là người đó.
Sự lo lắng của lão bộc hoàn toàn thừa thãi, Thôi thị đã qua đời, Chu Gia Hành sẽ không giận ch.ó đ.á.n.h mèo lên một bé gái vì ân oán của đời trước.
Hắn chưa từng có ý nghĩ trả thù người muội muội vô tội này.
Nhưng cũng chỉ giới hạn ở đây thôi.
Hắn không ghét muội muội, cũng không muốn có bất kỳ liên hệ nào với nàng.
"Ngẩn ra đó làm gì? Mau cõng Cửu nương về phòng đi!"
Cuối cùng Cửu Ninh cũng tỉnh, tỳ nữ vỗ ngực, thở phào nhẹ nhõm. Thấy Chu Gia Hành đứng im không nhúc nhích, sắc mặt lạnh như băng thì nghiêm giọng quát.
Chu Gia Hành xoay người, liếc nhìn mấy ngón tay mềm mại của Cửu Ninh từ từ trượt khỏi vạt áo mình.
Hắn nói: "Nàng ấy không sao, ta đi mời Tam lang."
Rồi bước thẳng ra ngoài.
Trong thủy tạ, Cửu Ninh nhíu mày, bụng lại đau âm ỉ.
Tỳ nữ ngồi xổm xuống, cẩn thận lau mồ hôi cho nàng: "Cửu nương, người có khó chịu ở đâu không?"
Cửu Ninh cảm thấy chỗ nào cũng mệt nên chẳng buồn trả lời.
Chu Gia Hành đi rồi!
Cứ thế mà đi rồi!
Mới đầu nàng tưởng người đứng trước mặt là Tam ca, đến khi nhìn thấy mái tóc xoăn đen nhánh thì mới nhận ra mình đang nắm chặt vạt áo Chu Gia Hành. Đang định đ.â.m lao phải theo lao, lấy cớ này để bắt "Hoàng đế tương lai" cõng mình một lần, nhưng kết quả là người ta bỏ đi chẳng thèm quay đầu lại!
Cửu Ninh ôm chặt ngực, thầm nghĩ người Nhị ca này vô tình thật đấy.
Nhị ca vô tình vừa rời đi chưa lâu, tam ca Chu Gia Huyên đã vội vã chạy đến thủy tạ.
--------------------------------------------------