Hắn không có thời gian.
Không cam tâm!
Hắn ôm c.h.ặ.t nàng, hơi thở dần trở nên gấp gáp. ...
Cả người Cửu Ninh run lên, không rõ vì sao chuyện lại biến thành thế này.
Hắn áp người xuống, ánh mắt nóng rực, cánh tay giữ lấy nàng vững vàng mạnh mẽ, đôi môi lạnh buốt dán sát vào tóc mai bên tai của nàng.
Đầu nàng đau muốn nứt ra, dùng hết sức lực toàn thân để giãy giụa nhưng lúc này nam nhân đã không còn kiềm chế nữa, vững vàng giữ lấy nàng, tới gần nàng để nàng cảm nhận hắn.
Chỉ có như vậy mới có thể làm cho nàng hiểu, rốt cuộc hắn đang nghĩ gì. Người hắn càng ngày càng nóng bỏng, nóng đến mức Cửu Ninh cũng muốn bốc cháy theo, giống như bị thiêu đốt vậy.
"Buông ra!"
Trong lúc hỗn loạn, nàng nắm c.h.ặ.t lấy đoản đao của hắn, mũi đao đối diện l.ồ.ng n.g.ự.c của hắn. Nam nhân ôm lấy bờ vai nàng, không thèm nhìn đao trong tay nàng chút nào, đôi môi lưu luyến bên tai nàng.
"G.i.ế.c ta."
Hai tay Cửu Ninh run rẩy, nhắm mắt lại.
"Đừng để ta rơi vào tay của bọn họ... G.i.ế.c ta, ngươi và ta một đao chấm dứt."
Sau vài tiếng xé gió, dây cung rung lên mãnh liệt, bảy tám mũi tên sắt xuyên qua cửa sổ cắm vào tấm bình phong trong phòng, vang lên leng keng.
Ngoài phòng truyền đến giọng nói lạnh lùng: "Tướng quân cần gì vùng vẫy giãy c.h.ế.t?"
Trong mưa, mũi tên sắt đã lên dây cung, vô số cung tiễn gác trên tường viện, lít nha lít nhít như đom đóm trong đêm hè, đầu mũi tên hướng thẳng vào trong phòng.
Nam nhân nhắm hai mắt lại.
"Xin lỗi." Hắn khẽ vuốt tóc mai của Cửu Ninh: "Ngươi chỉ có thể c.h.ế.t cùng ta."
Cửu Ninh mở mắt ra.
Nam nhân mỉm cười với nàng: "Cũng tốt, lúc sống không thể nằm chung chăn, c.h.ế.t lại chung một huyệt. Lúc bọn hắn tới nhặt xác cho ta, chắc sẽ nghĩ chúng ta là một đôi uyên ương tuẫn tình."
Lúc hắn nói chuyện, có mũi tên sắt không ngừng b.ắ.n thủng cửa sổ găm lên bức tường, trên cửa, trên nóc nhà bị b.ắ.n thủng một lỗ, nước mưa và gạch ngói vụn rơi ầm ầm xuống, khắp nơi toàn là tiếng mũi tên lao vun v.út.
Không còn thời gian!
Bờ môi của Cửu Ninh run run. Nếu như c.h.ế.t cùng với nam nhân này nhưng không phải nàng tự tay g.i.ế.c, như vậy nhiệm vụ vẫn thất bại...
Nếu hôm nay đã phải cùng c.h.ế.t với hắn, vậy thì đồng quy vu tận thôi!
Nàng đến g.i.ế.c hắn.
Như hắn đã nói, Hoàng đế muốn đẩy hắn vào chỗ c.h.ế.t, hắn không có đường sống cũng không muốn tham sống sợ c.h.ế.t. Nếu để hắn c.h.ế.t trong tay thích khách vô danh, chi bằng tự tay kết liễu hắn...
Nhưng bàn tay cầm đoản đao của Cửu Ninh lại run lẩy bẩy.
Một tiếng vang xé rách không khí sượt qua bên tai, mũi tên sắt gào thét lướt qua, ghim c.h.ặ.t bên tai nàng, mảnh gỗ vụn bay tán loạn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-470.html.]
Màng nhĩ như sắp vỡ tung.
Mũi tên như mưa, trong tiếng vỡ vụn không dứt, Cửu Ninh đờ đẫn nhắm hai mắt lại.
Vân Mộng Hạ Vũ
Đầu rất đau... Nàng không biết phải đối mặt với hắn thế nào... Lòng loạn cào cào... Bên ngoài đều là người đang đuổi g.i.ế.c hắn... Không trốn thoát được và hắn cũng không trốn, vậy thì cùng c.h.ế.t đi...
Nàng đang chờ cái c.h.ế.t đến gần.
Nhưng mà, bên tai cũng không vang lên giọng nói quen thuộc sau khi kết thúc nhiệm vụ.
Cửu Ninh đợi một hồi, sau đó nàng nghe được tiếng kêu rên gần trong gang tấc.
Máu tươi ấm áp thuận theo mũi đao chảy xuống, chảy qua bàn tay của nàng, đặc sệt, nóng ướt.
Nàng ngây người.
Có ngón tay chạm vào môi nàng, mang theo ý vị không thể nào nói ra khỏi miệng, nhẹ nhàng xoa nắn.
Một khắc sau, nàng bị bế lên.
Nam nhân ôm lấy nàng, né tránh những mảnh vỡ rơi xuống.
Trong phòng một mảnh hỗn độn, ngói vỡ, gạch đá, nước mưa ào ào rơi xuống, tro bụi bốn phía bay lên. Ngoài phòng, đột nhiên vang lên tiếng đao kiếm va vào nhau leng keng.
Cửu Ninh ngạc nhiên quay đầu, xuyên qua khung cửa tàn tạ, nàng nhìn thấy bộ hạ của nam nhân đang c.h.é.m g.i.ế.c với những tên thích khách b.ắ.n tên.
Tay chân nàng lạnh buốt. Bên tai truyền đến vài tiếng cười khẽ, nam nhân vẫn còn ôm nàng rất vững nói nhỏ: "Lại lừa ngươi một lần."
Cửu Ninh sợ hãi. Nam nhân còn đang cười: "Ta cứu được ngươi."
Hắn cứu được nàng, bộ hạ của hắn cũng không hề rời đi, hắn chờ đợi nàng đến, chờ được c.h.ế.t trên tay nàng.
Đôi môi của Cửu Ninh run rẩy.
Hắn hoàn toàn không có ý định đồng quy vu tận cùng nàng! Hắn chỉ muốn c.h.ế.t trên tay nàng, sau đó để bộ hạ của hắn xuất hiện cứu nàng!
Nam nhân cười nhẹ, ngón tay lướt qua môi của nàng: "C.h.ế.t dưới hoa mẫu đơn..."
Hắn lẩm bẩm một câu, huyết sắc trên mặt dần rút đi. Đôi môi hắn trắng bệch, mỉm cười.
"Ngươi vẫn nợ ta một lần... Ta phải c.h.ế.t, kiếp này, ngươi không có cơ hội trả."
Nàng cố chấp như vậy, không có cách nào trả lại ân tình cho hắn, kiếp này chắc chắn nàng không thể nào quên được hắn.
Hận hắn đi.
Hận cả một đời.
Nam nhân ôm c.h.ặ.t Cửu Ninh, nói từng chữ bên tai nàng: "Nhớ kỹ, kiếp sau, trả lại ta."
Nói xong, hắn lại ôm c.h.ặ.t lấy nàng lần nữa.
--------------------------------------------------