Hai người thấp giọng nói với nhau vài câu, có một người cười lớn bước nhanh ra khỏi sảnh đường, người chưa tới thì giọng nói đã bay tới: "Tiểu t.ử này, đã nói sáng nay tới, sao lại tới muộn như vậy? Phạt rượu!"
Lại chính là nhi t.ử của Thứ sử T.ử Châu tự mình ra đón.
Dương Giản tiến lên gặp hắn ta rồi đi thẳng vào vấn đề, hỏi: "Tin tức là thật à?"
Đặng lang quân dừng một chút, nghiêm mặt nói: "Lừa ngươi xem như xong, chẳng lẽ gia phụ còn có thể lừa bá phụ sao?"
Dương Giản thở phào nhẹ nhõm, mặt lộ vẻ vui mừng, vỗ tay cười rồi ôm quyền nói: "Nhờ ca ca thay lời truyền đạt."
Đặng lang quân bật cười ôm bả vai hắn ta: "Biết ngay ngươi chỉ luôn nhớ cái này, chúng ta đã lâu không gặp, uống với ta vài chén rồi nói sau. Vị kia chưa chắc đã chịu gặp ngươi."
Nói xong thì bĩu môi rồi nói tiếp: "Yến hội hôm nay có một đại hòa thượng tới, nghe nói là danh tăng của Trường An, pháp hiệu gọi Tuyết Đình, vì tránh né quân Khiết Đan nên trốn tới T.ử Châu, đang giảng kinh thư cho phụ thân ta và mấy người khác, nhàm chán! Ai mà kiên nhẫn nghe mấy thứ nhân quả luân hồi đó? Ngươi nhớ kỹ, đừng có lại đấy!"
Dương Giản khẽ cười nói: "Ta không có kiên nhẫn giao tiếp với đại hòa thượng!"
Cửu Ninh đứng ở bên cạnh mà cười thầm, nhìn bộ dáng tùy tiện của Dương Giản, vốn tưởng rằng là một người thành thật, không ngờ hắn ta lại nói dối không chớp mắt, thảo nào có thể làm Dương tiết độ sứ tức giận đến sôi m.á.u.
Vài ngày trước khi tiến vào lãnh thổ T.ử Châu, họ và Tuyết Đình chia làm hai đường, Tuyết Đình đến phủ đệ của Thứ sử T.ử Châu trước họ một bước.
Vì vậy, người ngoài không biết rằng họ quen nhau.
Chợt cảm giác có ánh mắt dừng lại thật lâu trên mặt mình, Cửu Ninh ngẩng đầu nhìn lại.
Đặng lang quân đang nhìn nàng với ánh mắt nghi hoặc.
Dương Giản nhỏ giọng nói: "Đây là tòng đệ của ta, theo ta ra ngoài trải đời."
Đặng lang quân là một người phong lưu, trong nhà kỹ nữ xinh đẹp như mây, thường lưu luyến trong đống phấn son, liếc mắt một cái đã nhìn ra Cửu Ninh là nữ nhân, cũng nhìn ra được khí chất bất phàm của nàng nên hắn ta không thể tùy tiên trêu chọc, lại thấy thái độ của Dương Giản không kiêu ngạo như trước mà còn tỏ vẻ cẩn thận, hắn ta nhíu mày, tự cho là đã hiểu rồi lập tức bày ra biểu cảm đứng đắn, gật đầu nói: "Lệnh đệ tuấn tú lịch sự, tốt hơn ca ca của ngươi nhiều."
Dương Giản hừ nói: "Nguyên văn dâng tặng cho huynh, mấy đệ đệ của huynh cũng nổi tiếng."
Sắc mặt Đặng lang quân nhất thời trầm xuống.
Mấy vị lang quân Đặng gia bằng mặt nhưng không bằng lòng, vì tranh giành vị trí người kế thừa mà đ.á.n.h nhau đến đầu rơi m.á.u chảy, mọi người đều biết.
Hai người hàn huyên vài câu rồi vào sảnh đường, chào hỏi với mọi người.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-489.html.]
Vân Mộng Hạ Vũ
Theo lời mời của Thứ sử T.ử Châu, Tuyết Đình muốn bắt đầu giảng đảo, các tân khách lập tức vây quanh.
Những người không có hứng thú với Phật pháp thì tiếp tục uống rượu xem ca múa.
Dương Giản bước tới trước mặt Thứ sử T.ử Châu, đưa lễ mừng.
Thứ sử T.ử Châu nhìn thấy hắn ta thì vuốt râu mỉm cười, quan tâm hắn ta vài câu rồi muốn hắn ta ở lại đêm nay, sau đó bảo nhi t.ử xã giao thay. ...
Dương Giản và Đặng lang quân lui ra gian ngoài thưởng thức ca múa, trong lúc nói chuyện có cố tình nhắc tới mấy vị lang quân Đặng gia khác.
Trong lòng Đặng lang quân phiền muộn, thuận miệng tìm cái cớ rời đi.
Dương Giản đuổi nữ kỹ Đặng gia nịnh nọt đi rồi ngồi ở trong góc, tự rót tự uống.
Cửu Ninh ngồi bên cạnh hắn ta.
Người ngoài chỉ cho rằng hai người họ có chuyện riêng cần nói nên không lại gần để tự tìm mất mặt. ...
Không bao lâu sau, trong sảnh truyền đến tiếng bước chân.
Dường như thanh niên thanh tú ngồi ở vị trí chủ tọa không kiên nhẫn nghe Tuyết Đình giảng giáo lý Phật pháp nên đứng xuống trường kỷ, tiện tay kéo một vũ cơ rồi ôm lấy, sau đó vòng qua tấm bình phong. Lúc đi đường, còn không ngừng thăm dò cổ của vũ cơ như muốn toàn thân nằm bò lên người vũ cơ.
Vẻ mặt các quan viên trong đại sảnh phức tạp, có người mặt cảm khái, có người tức giận bất bình, có người khinh thường trào phúng, đứng lên, nhìn theo thanh niên rời đi.
Cửu Ninh bưng chén rượu, đôi mắt đảo qua cửa hông thông tới hậu viện, nhìn thấy thanh niên đi vào.
Nàng lập tức nói với Dương Giản: "Hắn ta nghe hiểu ám chỉ của Tuyết Đình, chúng ta tìm cơ hội trà trộn vào."
Dương Giản đáp một tiếng, uống liền vài chén rượu khiến mặt đỏ bừng, loạng choạng đứng lên.
Thị tòng ở bên cạnh vội vàng tới đỡ.
Cửu Ninh cũng đứng lên, vịn cánh tay Dương Giản, nói với thị tòng: "Tửu lượng của huynh trưởng ta không tốt, phòng cho khách ở đâu?"
Thị tòng khom người nói: "Tiểu lang đi theo ta."
Bọn họ ra khỏi gian ngoài, đi qua hành lang uốn khúc, thị nữ của phòng cho khách ra đón rồi hầu hạ, họ chuẩn bị canh giải rượu và nước tắm thơm, sau đó rửa mặt chải đầu cho Dương Giản.
--------------------------------------------------