Hàm Thiền nhíu mày, vén rèm ra ngoài, thấp giọng mắng: "Huyện chúa mới ngủ, ngươi..."
Nàng ấy thấy rõ sắc mặt người tới thì toàn thân ngây ngẩn.
"Đã xảy ra chuyện gì?"
Đèn đuốc chập chờn, sắc mặt Đa Đệ tái nhợt, đôi mắt lóe lên, nhỏ giọng nói: "Hình như lần này Đại lang thật sự đã chuẩn bị rồi mới đến, không phải nhân lúc Đô đốc không ở đây mà cố tình gây phiền toái... Ngài ấy nhất định phải gặp Huyện chúa."
Lần đầu tiên Hàm Thiền nhìn thấy Đa Đệ lộ ra vẻ mặt e ngại này, l.ồ.ng n.g.ự.c nàng ấy đập mạnh.
"Không được, Huyện chúa bị bệnh, ai cũng không được gặp, trời vẫn chưa sáng đâu, ít nhất cũng phải đợi trời sáng rồi nói sau!"
Đa Đệ lật tay, bảo Hàm Thiền nhìn phong thư trong lòng bàn tay nàng ta: "Đại lang đưa ta cái này, ngài ấy nói sau khi Huyện chúa xem sẽ gặp ngài ấy, còn nói nếu Huyện chúa không gặp ngài ấy thì về sau chắc chắn sẽ hối hận."
Giọng nói nàng ta hạ thấp: "Đại lang đã bắt mấy người Phùng cô rồi."
Hàm Thiền ngây dại, môi run rẩy.
Phùng cô là nhũ mẫu của Cửu nương. Bình thường Chu Gia Ngôn làm ầm ĩ sẽ không dễ dàng động lão bộc trong phủ, giờ hắn ta lại dám bắt Phùng cô, chắc chắn không phải mấy trận ồn ào nhỏ.
Hàm Thiền lo lắng, toàn thân đổ mồ hôi, gọi các tỳ nữ tới hỏi: "Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, các ngươi có nghe thấy tin tức gì không?"
Các tỳ nữ nhìn nhau một lúc rồi nhẹ nhàng lắc đầu.
Ánh nến chiếu rọi xuống, vẻ mặt của mỗi người đều mơ hồ, hoảng loạn.
Kim Dao nhíu mày hồi tưởng, vẻ mặt bỗng nhiên thay đổi, bước tới cạnh Hàm Thiền, nhỏ giọng nói: "Ngày hôm qua ta nghe nói phía Đại lang đang thăm dò chuyện của phu nhân trước đây..."
Phu nhân trước đây?
Hàm Thiền giật mình.
Nếu phía Cửu nương có gì không ổn thì còn dễ nói, bởi vì chỉ cần có Đô đốc ở đây thì sẽ không có ai dám khinh thường Cửu nương, ngay cả Chu Bách Dược cũng không thể.
Nhưng nếu là chuyện của phu nhân Thôi thị trước đây... Vậy thì khó nói.
Đa Đệ xen vào giữa hai người, hỏi: "Thư này phải đưa cho Huyện chúa sao?"
Vân Mộng Hạ Vũ
Hàm Thiền hơi c.ắ.n môi, do dự một lúc: "Đưa."
Cửu Ninh sốt đến mơ màng, ngủ cũng không sâu, nghe được tiếng ồn ào bên ngoài, biết Chu Gia Ngôn vẫn đang náo loạn ở đó, nàng cao giọng gọi tên Hàm Thiền.
Hàm Thiền bước tới trước giường, nói chuyện Chu Gia Ngôn giam Phùng cô rồi lấy ra phong thư kia.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-349.html.]
Cửu Ninh ngồi dậy, dựa vào gối mềm đọc thư xong, cười lạnh một tiếng.
Lấy chuyện xấu Thôi thị làm ra uy h.i.ế.p nàng?
Nàng lại muốn hỏi một chút, rốt cuộc Thôi thị đã làm chuyện xấu gì khiến Chu Gia Ngôn tự tin có thể dùng cái này uy h.i.ế.p nàng.
"Cho hắn ta vào."
Lúc Chu Gia Ngôn bước vào phòng, cằm hất lên thật cao, vẻ mặt kiêu căng, ánh mắt nhìn Cửu Ninh không còn là căm hận và ghen tị như trước nữa, mà rõ ràng là khinh thường, còn có vui sướng khi người gặp họa.
Nhìn thấy dáng vẻ kiêu ngạo, vênh váo đắc ý này của hắn ta, mấy người Hàm Thiền thấp thỏm lo âu, bị dọa đến nỗi không dám toát mồ hôi.
Bất kể nói thế nào, Chu Gia Ngôn đúng là đích trưởng tôn của Chu gia.
Cửu Ninh vừa mới đi ra khỏi phòng, nàng ngồi nghiêng trên giường, phất phất tay ra hiệu cho nhóm Hàm Thiền lui ra ngoài.
Chu Gia Ngôn khẽ hừ một tiếng, khóe miệng nhếch lên, tràn đầy ý mỉa mai.
"Không phải Cửu nương không sợ trời không sợ đất sao? Tại sao lại muốn đuổi tỳ nữ ra ngoài?"
Cửu Ninh mở to mắt, miễn cưỡng nói: "Chuyện xấu trong nhà không thể truyền ra ngoài, Đại ca đã nói đây là chuyện xấu, đương nhiên ta phải cẩn thận một chút."
Thấy lúc này mà nàng còn mạnh miệng, Chu Gia Ngôn trợn trắng mắt.
Cửu Ninh còn đang sốt, nhóm tỳ nữ chần chừ không muốn đi, Cửu Ninh nói với các nàng ấy: "Không sao, đều ra ngoài chờ đi."
Mấy người Hàm Thiền liếc nhau, lui ra ngoài.
Cửu Ninh ho khan một tiếng, hỏi thẳng: "Đại ca muốn nói gì?"
Chu Gia Ngôn không lên tiếng.
Trong phòng có một giá nến đặt trên sàn, trên đó đặt ba cây nến, ánh nến nhẹ nhàng lắc lư, tia sáng lúc sáng lúc tối.
Hắn ta dựa vào ánh nến lắc lư nhìn chằm chằm Cửu Ninh thật lâu, lạnh lùng nói: "Ngươi không xứng gọi ta là Đại ca! Chu Cửu Ninh... Không, ngươi không xứng họ Chu, ngươi là con hoang mà mẫu thân ngươi sinh ra!"
Sắc mặt Cửu Ninh trầm xuống.
Chu Gia Ngôn nói một hơi chân tướng mà mấy ngày nay mình đã điều tra, trong lòng vô cùng sảng khoái.
Từ nhỏ đến lớn, dù là người Chu gia hay thế gia Giang Châu, không ai nhắc đến thân mẫu của hắn ta, tất cả mọi người chỉ nhớ rõ thân mẫu Thôi thị của Cửu Ninh. Mặc dù bọn họ vì lý do riêng mà không thích Thôi thị nhưng bọn họ vẫn ghen tị với Thôi thị, tôn sùng Thôi thị. Thậm chí còn nghĩ hết biện pháp bắt chước Thôi thị, còn ai nhớ mẫu thân của hắn ta mới là chính thất của Chu Bách Dược?
Cửu Ninh là nữ nhi của Thôi thị, từ khoảnh khắc mà nàng ra đời, Chu Gia Ngôn đã không thích người muội muội này nhưng muội muội này lại cứ lắc lư trước mắt hắn ta. Hơn nữa còn cướp đi tình thương của tổ phụ, khiến đệ đệ Chu Gia Huyên xa lánh hắn ta, nhóm đường huynh đệ của các nhánh khác ban đầu đều đứng về phía hắn ta nhưng không lâu sau đó đã phản chiến, còn khuyên ngược hắn ta nên đối xử với muội muội tốt hơn một chút...
--------------------------------------------------