Đó là một quản sự trẻ tuổi.
Thân tòng phụ trách thẩm vấn ai nấy đều tức giận vô cùng, A Sơn trực tiếp rút kiếm rồi c.h.é.m xuống một nhát.
Tiếng kêu t.h.ả.m thiết vang lên, hai ngón tay phải của quản sự đều bị c.h.ặ.t đứt.
Những quản sự khác ở bên cạnh nơm nớp lo sợ, mồ hôi tuôn như mưa.
Hoài Lãng ngăn A Sơn đang tức giận không kìm được: "Chờ lang chủ xử lý gã ta."
Hai hàng lông mày của gã nhíu c.h.ặ.t, vẻ mặt không tốt lắm.
Nơi chân trời hiện lên ánh sáng mờ ảo, mọi người trong phủ đều lo lắng đề phòng, một đêm không ngủ.
Hoài Lãng sai người trông chừng quản sự, bẩm báo kết quả thẩm vấn với Chu Gia Hành.
"Lang chủ, là quản sự trong phủ đã ra tay, gã ta lợi dụng lúc Đa Đệ không chú ý, bỏ vào rượu một chút bột t.h.u.ố.c làm người ta mơ màng..."
Cửu Ninh không phải say rượu, sự mơ màng của nàng là do tác dụng của bột t.h.u.ố.c.
Trong phòng còn thắp nến, ánh nến mờ nhạt.
Chu Gia Hành ngồi trong bóng tối, nhướng mắt lên, ánh mắt sắc bén.
Hoài Lãng hiểu hắn muốn hỏi gì, vội nói: "Bột t.h.u.ố.c này sẽ không ảnh hưởng đến thân thể, Cửu nương tỉnh ngủ sẽ không sao."
Vừa dứt lời, trong phòng truyền ra tiếng sột soạt.
Chu Gia Hành lập tức đứng lên, vén rèm vào phòng.
Hoài Lãng không dám theo vào, do dự một lúc rồi hai tay đút vào trong tay áo, đứng chờ ở ngoài. ...
Cửu Ninh đau đớn tỉnh lại.
Trái tim giống như bị ai đó hung hăng nắm c.h.ặ.t mà đau đớn.
Nàng xoa thái dương, ngồi dậy.
Trong phòng không thắp đèn, mọi thứ chìm trong bóng tối, rèm che dày đặc buông xuống, l.ồ.ng vào ánh nến xuyên thấu qua bên cạnh tạo ra một ánh sáng mờ ảo.
Ký ức trước khi chìm vào giấc ngủ từng chút hồi phục, đầu nàng choáng váng, nàng khoanh chân ngồi dậy, ôm đầu của mình, ai da một tiếng.
Một đôi tay vén rèm, Chu Gia Hành bước vào, lưng hướng về ánh sáng làm bóng dáng trở nên cao lớn khác thường.
Cửu Ninh nhìn hắn, đợi đến khi hắn lại gần nàng mới nhận ra hắn chỉ khoác trường bào, dây buộc lỏng lẻo, trong lúc di chuyển làm vạt áo buông lỏng để lộ l.ồ.ng n.g.ự.c quấn băng vải bên trong. Trong ánh sáng mờ ảo, các đường nét cơ bắp nổi lên, tràn đầy sức mạnh bùng nổ.
Hoá ra hắn cũng có thể bị rám nắng nha...
Cửu Ninh có hơi thất thần.
Giường phát ra tiếng kêu cót két, Chu Gia Hành bước đến bên giường rồi ngồi xuống cạnh nàng, thấy nàng nhìn mình mà ngẩn người, hắn vô thức căng cứng cơ bắp.
Nhất thời động vết thương khiến hắn nhíu mày nhưng trên mặt không có biểu cảm gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-623.html.]
"Khó chịu ở đâu à?" Hắn hỏi.
Cửu Ninh lấy lại tinh thần, nhớ tới những chuyện trước khi hôn mê, lắc đầu nhíu mày, thu tầm mắt lại, nhìn vào vết thương của Chu Gia Hành: "Câu này phải là ta hỏi chàng... Nhị ca, không sao chứ?"
Chu Gia Hành lắc đầu, hời hợt nói: "Không sao, vết thương nhỏ mà thôi."
Cửu Ninh nhớ rõ khoảnh khắc m.á.u tươi b.ắ.n tung tóe khi lưỡi d.a.o sắc bén kia đ.â.m vào, lông mày nhíu càng c.h.ặ.t, nàng ghé sát vào một chút, ngón tay đẩy trường bào của Chu Gia Hành ra để nhìn kỹ vết thương.
Chu Gia Hành không di chuyển, ngoan ngoãn ngồi, mày rủ xuống, nhìn sườn mặt mượt mà trắng nõn của nàng.
Băng bó rất c.h.ặ.t, gì cũng không nhìn thấy.
Cửu Ninh thở dài.
Hắn bị thương, mà lần này là do đỡ cho nàng, cho nên khi đó nàng trực tiếp đau đến hôn mê, giờ n.g.ự.c nàng vẫn còn đau nhói.
Một người bị thương, hai người đều đau...
Cửu Ninh thầm mắng một câu, kéo vạt áo lại cho Chu Gia Hành: "Đã bắt được chưa?"
Lại có người dám giáp mặt hành thích Chu Gia Hành, lá gan đúng là lớn.
Người đứng sau là ai? Các phiên trấn khác? Lý Thừa Nghiệp? Bộ tướng ương ngạnh? Thế gia Ngạc Châu? Hay là người Trường An?
Trong khoảng thời gian ngắn mà lòng nàng đã chuyển qua vô số suy nghĩ.
Cằm đột nhiên lạnh lẽo.
Chu Gia Hành cúi đầu, dùng ngón tay nâng cằm nàng lên.
"Sẽ không có chuyện như vậy nữa, đừng lo cho ta, lo cho chính nàng."
Cửu Ninh ngẩn người một lúc, nhớ lại sự hỗn loạn lúc đó, mạnh miệng nói: "Khi đó ta không kịp phản ứng mới giúp chàng ngăn cản..."
Có lẽ nàng cũng cảm thấy không có đủ mạnh mẽ, giọng nói trở nên rất nhỏ.
Chu Gia Hành nhìn chằm chằm nàng, không nói gì, khóe môi khẽ nhếch, ánh mắt lộ ra ý cười nhàn nhạt.
Ánh mắt hắn bình tĩnh, không chút áp bức nào. Cửu Ninh lại cảm thấy như thở không nổi, có hơi không thoải mái nên đã nhẹ nhàng gạt tay hắn ra.
Chu Gia Hành buông cằm nàng ra, nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng, đặt lên giường rồi nhìn nàng không chớp mắt.
Mặt Cửu Ninh càng nóng lên, muốn né tránh nên tầm mắt rơi xuống l.ồ.ng n.g.ự.c quấn băng giữa vạt áo Chu Gia Hành, động tác dừng lại.
Vân Mộng Hạ Vũ
Chu Gia Hành hỏi từng chữ một: "Nhớ kỹ chưa?"
Cửu Ninh không đáp.
Vẻ mặt Chu Gia Hành không thay đổi, vẫn ôn hòa như trước nhưng trong ôn hòa lại có một thứ khiến người ta không thể kháng cự, hắn khom người, hôn lên trán Cửu Ninh.
Cái giường nhỏ hẹp, xung quanh đều là mùi hương trên người hắn, có hơi lạnh mang theo mùi t.h.u.ố.c thanh đạm.
--------------------------------------------------