Cửu Ninh chăm chú lắng nghe.
Sắc trời dần tối, đêm đó họ không nghỉ ngơi mà tiếp tục hành trình dưới ánh trăng.
Ánh trăng rực rỡ trên bầu trời tỏa ánh sáng trong trong xuống vạn vật, rừng núi yên tĩnh, đường sá bằng phẳng. Ánh trăng sáng như nước chảy tràn ra khắp mặt đất, không cần đốt đuốc cũng có thể nhìn rõ cảnh vật hai bên đường.
Chu Gia Hành chợt nhớ đến nhiều năm trước, khi một mình vượt qua thảo nguyên, hành trình ngàn dặm đơn độc cũng là khung cảnh tương tự.
Nhưng điểm khác biệt là khi đó không có ai bầu bạn với hắn.
Hắn không khỏi quay đầu nhìn Cửu Ninh.
Cửu Ninh đang nắm dây cương, mỉm cười nhìn hắn, má lúm đồng tiền, đôi mắt đen nhánh lấp lánh rạng rỡ giống như những vì sao dẫn lối cho hắn vượt qua những đêm dài cô độc.
Trường An, đêm bão tuyết.
Đèn đuốc sáng rực trong tường phường, dãy xe ngựa xếp hàng dài trước cửa biệt phủ bỗng bùng lên một đám cháy lớn.
Lửa cháy dữ dội, những ngọn lửa như những móng vuốt vươn cao, chiếu sáng cả nửa bầu trời đêm.
Người trong cả toà phường lập tức bừng tỉnh.
Những cột nhà được chạm khắc tinh xảo, các gian lầu gác, đình đài đều bị thiêu rụi trong ngọn lửa, hóa thành tro tàn và khói xám.
Bên trong phủ Thứ sử vô cùng hỗn loạn.
Mùi khói khét len lỏi khắp nơi, những tiếng la hét hoảng loạn vang lên từ mọi hướng trong phủ.
Tiệc rượu là một cái bẫy!
Mọi người hoảng sợ chạy loạn như ruồi mất đầu, tìm cách xé toang thiên la địa võng để thoát thân.
Cùng lúc đó, chính sảnh vẫn tiếp tục ca múa tấu nhạc. Những nhạc công Quy Tư vẫn cố sức đàn tấu tỳ bà, đàn không, trường cầm.
Cho đến khi Ung vương Lý Chiêu rút chủy thủ từ trong tay áo, cắt ngang yết hầu của Tào Trung.
Tiếng hét thất thanh nổi lên bốn phía, lúc này nhạc công mới run rẩy buông nhạc cụ, bò lăn ra khỏi đại sảnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-234.html.]
Tuy rằng Tào Trung kiêng dè Lý Chiêu nhiều năm nhưng không ngờ rằng vị tiểu vương gia từ nhỏ bị giam cầm, thân thể ốm yếu, ngay cả cưỡi ngựa còn khó khăn lại thật sự dám ám sát mình.
Khoảnh khắc ngã xuống đất, ông ta nắm c.h.ặ.t yết hầu, cố gắng bịt kín vết thương đáng sợ kia nhưng tất cả đều vô ích.
Lý Chiêu đã chuẩn bị vụ ám sát này trong nhiều năm, nhát d.a.o đó mạnh mẽ đến mức lưỡi d.a.o cắm sâu, vết thương toạc đến tận xương. Máu không ngừng phun ra, Tào Trung cảm nhận rõ sinh mệnh đang trôi khỏi cơ thể mình. Cơ thể ông ta co giật, đôi mắt trợn trừng, khuôn mặt méo mó đầy vẻ không thể tin được.
Ông ta chưởng quản Cấm quân, giữ chức Xu mật sử, dưới một người trên vạn người. Văn võ đại thần trong triều, dù có xuất thân cao quý cũng phải nịnh nọt lấy lòng ông ta. Ngay cả Tiểu hoàng đế Lý Hi gọi ông ta là "a phụ". Dù là hoạn quan, ông ta vẫn sống phong quang, nắm giữ sinh t.ử của hàng ngàn người. Làm sao có thể c.h.ế.t như thế này được?
"Bốp" một tiếng, chủy thủ trong tay Lý Chiêu rơi xuống đất.
Máu của Tào Trung b.ắ.n lên khắp đầu và cổ Lý Chiêu, áo gấm trên người hắn ta cũng thấm đầy m.á.u tươi, nhỏ từng giọt xuống đất.
Nhìn Lý Chiêu lúc này không khác gì ác quỷ bò ra từ Tu La địa ngục.
Hắn ta đứng trước t.h.i t.h.ể Tào Trung đang không ngừng run rẩy, cả người nhuốm đầy m.á.u. Chỉ duy nhất đôi mắt hắn ta không bị m.á.u tươi làm vấy bẩn, vẫn trong trẻo và bình tĩnh. Hắn ta đưa mắt quét qua đám khách khứa trong sảnh, những người vẫn đang ngây dại vì khiếp sợ. Hắn ta cúi đầu, chắp tay thi lễ rồi đưa tay che miệng ho khan.
Lúc này, đám tùy tùng của Tào Trung mới kịp phản ứng, vội rút đao lao về phía Lý Chiêu.
"Hộ tống Đại vương ra ngoài!"
Vân Mộng Hạ Vũ
Ngay lập tức, từ bốn phương tám hướng, người hầu, vũ cơ, nô bộc lao đến bảo vệ Lý Chiêu. Trước khi trường đao của bọn cận vệ Tào Trung kịp c.h.é.m xuống, bọn họ đã bao bọc lấy Lý Chiêu, dìu hắn ta rời khỏi chính sảnh trong lúc hắn ta vẫn cúi thấp người, ho khan không dứt.
Đúng lúc này, vài kỹ nữ đang hầu rượu trong lòng khách khứa bỗng bất ngờ rút trâm dài từ mái tóc, nhắm thẳng vào yết hầu các khách nhân mà đ.â.m xuống.
Tiếng thét t.h.ả.m vang lên không ngớt.
Những vị khách còn đang say rượu lập tức tỉnh táo, vứt chén rượu, lật đổ bàn tiệc, mặc kệ Tào Trung sống c.h.ế.t ra sao, nhanh ch.óng rút lui dưới sự bảo vệ của thân binh.
Nhưng chẳng bao lâu, họ nhận ra tất cả các lối ra khỏi phủ đều đã bị phong tỏa.
Hỗn loạn lan tràn, người ngựa chen chúc, ngã nhào.
Tiếng v.út v.út vang lên, một cơn mưa tên như bầy châu chấu lao thẳng vào đại sảnh. Từng mũi tên đều được tẩm kịch độc. Những người chạy ra trước không kịp kêu lên một tiếng đã lần lượt ngã xuống.
Những người may mắn tránh được cơn mưa tên vừa thở phào thì ngay lập tức nhìn thấy ánh đao lóe lên trước mặt. Từ trong bóng tối, các t.ử sĩ mai phục sẵn xông tới, dù bị đ.â.m thủng người, m.á.u chảy đầm đìa vẫn liều c.h.ế.t tiến lên.
--------------------------------------------------