Thêm đó... Hắn trưởng thành sớm khiến Lê nương sợ hãi, Lê nương lo lắng cả đời này hắn không nghĩ thông, lo lắng đời này hắn sẽ mãi mãi không thể thoát ra khỏi thù hận. Buộc hắn thừa nhận thân phận t.ử đệ Chu gia cũng là muốn hắn giữ lý trí, không bị hận thù nuốt chửng.
Chu Gia Hành nhìn xuống Cửu Ninh: "Chỉ cần Chu gia trung thực, ta sẽ không động đến bọn họ."
Hắn cúi đầu hôn lên mi tâm của nàng.
Cửu Ninh lặng lẽ lườm hắn một cái.
Hắn đâu phải muốn Chu gia trung thực! Rõ ràng là nói nàng nhất định phải ở bên cạnh hắn, hắn mới có thể nương tay. ...
Ngũ nương bị đưa ra khỏi Ngạc Châu, đi đến một nơi mà Thập lang tuyệt đối không tìm được.
Nàng ta như đang trong mộng, không thể tin Chu Gia Hành sẽ thật sự thả mình.
"Cửu nương, cảm ơn ngươi."
Vào ngày trời đi, Ngũ nương thả tay nải, quỳ gối dập đầu với Cửu Ninh.
Cửu Ninh cưỡi trên lưng ngựa, ra hiệu cho người khác đỡ nàng ta dậy.
Ngũ nương dập đầu trọn chín lần mới đứng dậy, trán bầm tím một mảng.
"Cửu nương, ra nhìn ra được Nhị lang thật lòng yêu thích ngươi." Nàng ta đến gần một chút, cười nói: "Nếu ngươi cũng thích hắn thì đối xử với hắn thật tốt. Ta là người từng trải, có thể gặp được một người thật lòng với mình khó lắm. Trong loạn thế, có thể giữ được tính mạng là đã cảm ơn trời đất rồi, còn có thể tìm được người thật lòng với mình thì phải trân trọng, tuyệt đối đừng buông tay."
Nàng ta thở dài, chần chừ một chút rồi nói: "Ngươi không phải là người Chu gia... Chu gia không phải là nơi ngươi nên dựa vào, ngươi đề phòng một chút. Bọn họ biết ngươi là người trong lòng Nhị lang, có thể sẽ lợi dụng ngươi."
Cửu Ninh gật đầu, nói: "Lòng ta hiểu rõ."
Ngũ nương lùi lại mấy bước nhìn Cửu Ninh trên lưng ngựa, chuyện cũ trước đây từng chút hiện lên trong đầu.
Những thứ từng khiến nàng ta khinh thường trước kia cuồn cuộn trôi đi mãnh liệt như nước sông chảy xiết.
Vành mắt nàng ta đỏ bừng, đưa tay vén tóc mai rồi chợt cảm thán, nói: "Nếu ta có bản lĩnh giống như nữ tướng quân kia của ngươi thì tốt rồi."
Hoặc là, nàng ta là nam nhi giống như Thập lang, nàng ta có thể ra khỏi nhà, dựa vào bản lĩnh của mình mà khiến tông tộc tôn trọng như những lang quân khác mà không phải nước chảy bèo trôi, mặc cho người khác định đoạt.
"Tương lai không xa, thiên hạ sẽ thái bình..." Cửu Ninh nắm dây cương, khoác áo ngắn tay mỏng, quanh người tỏa sáng nhàn nhạt, nàng chậm rãi nói: "Đến lúc đó, tất cả mọi người đều có thể sống cuộc sống yên bình."
Ngũ nương không nhịn được mà mặc sức tưởng tượng, cười nói: "Mong là ngày đó sẽ đến sớm."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-631.html.]
Vân Mộng Hạ Vũ
Cách đó không xa, Đa Đệ đang siết lấy dây cương trong tay, nàng ta lạnh lùng đưa mắt nhìn Ngũ nương leo lên thuyền lớn.
Nàng ta không dễ dàng tha thứ như Cửu Ninh, nàng ta ước gì Ngũ nương sẽ tiếp tục gặp chuyện không may.
Chú ý ánh mắt Cửu Ninh quét tới, nàng ta lập tức che giấu vẻ chán ghét, nở nụ cười nhạt.
Bên cạnh có tiếng cười nhạo.
Đa Đệ nghiêng đầu nhìn sáng, Hoài Lãng đang cưỡi ngựa đi tới gần nàng ta.
"Ngươi không thích Ngũ nương?"
Đa Đệ lạnh lùng thốt: "Chẳng lẽ ngươi thích? Chu sứ quân ước gì Ngũ nương đi càng xa càng tốt, đúng không?"
Không chỉ Ngũ nương, Chu sứ quân còn hy vọng toàn bộ Chu gia đều cách xa một chút.
Hoài Lãng nhếch môi, nhìn Cửu Ninh ở đằng xa, gã đổi giọng, nói: "Thân phận quý chủ tôn quý, sau này sẽ còn về Trường An, đương nhiên lang chủ cũng phải đến Trường An... Ngươi định làm thị nữ cả đời sao?"
Đa Đệ không muốn bị người của Chu Gia Hành khinh thường, nàng ta ưỡn n.g.ự.c, ngạo nghễ nói: "Quý chủ muốn đề bạt ta làm nữ quan."
Ánh mắt Hoài Lãng lóe lên một cái, thấp giọng nói: "Ta muốn đến đất Thục một chuyến."
Đa Đệ nhíu này, rảnh rỗi nói với nàng ta chuyện này làm gì?
Hoài Lãng nói tiếp: "Trường An truyền tin đến nói trong sứ đoàn nghênh đón Lý Hi có một thanh niên ốm yếu..."
Đa Đệ phản ứng lại ngay, cắt ngang lời gã, nói: "Là Lý Chiêu ư? Ung vương muốn đi đón thánh nhân hồi kinh?"
"Không tệ." Hoài Lãng nói: "Ung vương luôn trung thành với Lý Hi. Ngươi đoán xem, hắn ta tự mình đi đón Lý Hi mà giờ phút này lang chủ và quý chủ đều không có mặt tại Trường An, ngoài tầm tay. Bên phía Trường An sẽ xảy ra chuyện gì?"
Trên mặt Đa Đệ lộ ra vài phần tức giận.
Đám hoàng tộc Trường An kia vớt được lợi, để đũa xuống lại mắng c.h.ử.i. Bọn họ căn bản là không biết ơn quý chủ, còn cảm thấy quý chủ nên cứu họ. Nếu như Ung vương lại bày ra âm mưu quỷ kế gì, những món đồ mà trước đó quỷ chủ mạo hiểm tính mạng lấy được đều có thể bị hắn ta cướp đi!
Hoài Lãng nhỏ giọng nói: "Cho nên ta muốn đến đất Thục."
Gã nhìn Đa Đệ: "Ta là người lang chủ tín nhiệm nhất, việc riêng của lang chủ đều giao cho ta xử lý, ngươi biết vì sao lang chủ tin tưởng ta nhất không?"
--------------------------------------------------